Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 80: Vô Tình Cứu Được Tháo Hán, Cô Nương Toàn Thôn Đều Ngưỡng Mộ Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Bà Vương nhìn con trai, Thư Đại Vĩ cúi gằm mặt, hoàn toàn không có ý định bênh vực bà.

Haiz, nuôi con để phòng khi tuổi già à? Hừ, xem ra là mình đã nghĩ quá rồi.

“Ăn đi cháu, ăn đi cháu, bà không thích ăn trứng đâu.” Bà Vương nói.

“Nghe thấy chưa? Bà nói không thích ăn đấy. Đúng là cái đồ chỉ giỏi gây chuyện.” Thư Đan Đan bực tức cãi lại.

Thư Mạn còn định nói gì đó, nhưng lại bị bà Vương ngăn lại. Bà sợ Thư Mạn nói nữa sẽ đắc tội với Lý Gia Anh, cơm tối nay sẽ không có mà ăn, nói không chừng, lại diễn ra màn kịch đuổi hai bà cháu bà ra khỏi nhà.

Giờ bà đã già rồi, nếu rời khỏi đây, bà thật sự không có cách nào nuôi nổi Thư Mạn.

Thư Mạn không biết nỗi lo lắng của bà Vương, nếu biết, cô đã nổi đóa đòi chia nhà ra ở riêng rồi, bà Vương không nuôi nổi cô, cô nuôi nổi bà!

Thà rằng cô ra ngoài còn hơn là ở đây chứng kiến cảnh lòng lang dạ sói của cái nhà này, khiến tâm trạng mình lúc nào cũng bất ổn, không chừng sẽ bị chọc tức đến nỗi rối loạn kinh nguyệt!

Thư Mạn lặng lẽ xúc từng miếng cơm, Lý Gia Anh liếc nhìn cô với vẻ khinh bỉ, mắng: “Thấy cơm khó ăn thì đừng có ăn, tôi cực khổ nấu nướng, còn dám chê à?”.

Thư Mạn không ngờ bản thân chỉ im lặng ăn cơm cũng bị mắng, cô lập tức buông chén xuống, lạnh lùng nói: “Không cho ăn thì thôi, nấu như đồ cho heo ăn vậy, thích thì ăn nhiều vào”.

Nói xong, cô hất tay bỏ đi.

Thư Đại Vĩ sặc một cái, chẳng phải đang nói ông ta là heo à? Sắc mặt ông ta lập tức tối sầm.

Lý Gia Anh tức giận đến run người: “Giỏi lắm, giỏi lắm!”.

Thư Đan Đan sợ Lý Gia Anh sẽ làm hỏng kế hoạch của hai mẹ con, cô ta vội vàng nắm lấy tay bà ta, an ủi: “Mẹ, đừng giận, vì loại người này mà tức giận không đáng đâu. Ngày mai mẹ còn phải dậy sớm nữa!”.

Vừa nói, cô ta vừa nháy mắt với Lý Gia Anh.

Lý Gia Anh hiểu ý con gái, nghĩ đến kế hoạch ngày mai, tâm trạng bà ta bỗng vui vẻ trở lại.

Bà Vương thở dài, lặng lẽ ăn hết chén cơm, rồi lắc đầu quay về phòng.

“Mạn Mạn à, bà biết cháu đang buồn, nhưng cháu giận dỗi không chịu ăn cơm, cháu sẽ bị đau dạ dày đấy.” Bà Vương thở dài nói.

Thư Mạn hoàn toàn là bởi vì ăn quá no nên không ăn được nữa, không ngờ lại khiến bà nội lo lắng như vậy, trong lòng cô không khỏi hối hận, liền an ủi: “Bà nội, bà đừng lo lắng, cháu không hề đói một chút nào.”

“Đứa nhỏ này, rõ ràng là cháu chưa ăn được gì, còn dám lừa bà nội là không đói.” Bà Vương tức giận nói.

Thư Mạn có chút nóng ruột, cô phải giải thích với bà nội như thế nào đây? Dù sao cũng không thể nói với bà là cô có một không gian chứa đồ siêu lớn được chứ?

“Được rồi, được rồi, bà nội, cháu hứa với bà, ngày mai cháu nhất định sẽ ăn cơm thật ngoan.” Thư Mạn cười hì hì nói.

“Thôi được rồi, nhanh đi tắm đi, một lát nữa trời tối là phải mò mẫm tắm rửa đấy.” Bà Vương sờ lên mặt Thư Mạn, mỉm cười nói.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc