Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ông dám?” Một giọng đàn ông khác vang lên.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, cả người Thư Mạn sững sờ? Đây là Thư Đại Vĩ à? Không phải ông nội đã mất sớm rồi ư?
Cô giật mình, muốn đứng dậy nhìn cho rõ mặt mũi người ngoài kia, nhưng lại sợ đánh rắn động cỏ, dọa người ta chạy mất, đành phải ngồi xổm bất động trong bụi cỏ.
“Tao có gì không dám, bây giờ tao sắp chết đói rồi, mày không đưa tiền, tao sẽ đi tố cáo mày.” Lão già kia hăm dọa.
“Ông!” Người đàn ông nghi ngờ là Thư Đại Vĩ tức giận quát lên.
Cuối cùng, ông ta vẫn 50 đồng móc từ trong túi quần ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi chỉ có chừng này thôi, ông mà dám nói lung tung, coi chừng tôi giết chết ông.”
“Hừ, giết cha ruột, mày cũng không sợ trời đánh à. Mày yên tâm, tao nhất định sẽ không nói lung tung, đi uống rượu đây.” Lão già nói xong, liền bỏ đi.
Đợi đến khi bên ngoài không còn tiếng động, Thư Mạn mới chui ra khỏi bụi cỏ, nhìn quanh một lượt, phát hiện người nọ đã sớm không còn bóng dáng.
Đây là chuyện gì? Thư Đại Vĩ không phải con ruột của bà nội à? Không thể nào, bà nội đối xử với ông ta tốt như vậy, nhất định là mình đã nghe nhầm.
Cô vừa đi vừa suy nghĩ, nghĩ mãi không ra, cuối cùng chỉ đành mặc kệ.
Dù sao cũng không trông mong gì vào việc ông ta đối xử tốt với bà nội, mặc kệ ông ta, nghĩ nhiều đau đầu.
Sắp đến đầu thôn, từ xa, Thư Mạn đã nhìn thấy có mấy thanh niên trong thôn đang tụ tập dưới gốc cây cổ thụ, cô nhịn không được cau mày.
Kiếp trước, đám người này cũng giống như bây giờ, cả ngày không có việc gì làm, tụ tập ở đầu thôn, lêu lổng, ngồi huýt sáo trêu chọc con gái nhà lành, người đi đường nhìn thấy bọn họ liền đau đầu, đặc biệt là những cô gái trẻ, nhìn thấy bọn họ như nhìn thấy quỷ, mỗi lần đi qua, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, sợ mình bị giở trò sàm sỡ.
Tất nhiên, cũng có ngoại lệ, giống như Thư Đan Đan, cô ta đặc biệt thích cảm giác được đám đàn ông này trêu chọc, mỗi lần tan học về, dù phải đi đường vòng, cô ta cũng muốn đi qua đầu thôn, chính là vì muốn để đám thanh niên này được chiêm ngưỡng dung nhan của cô ta, tốt nhất là tất cả mọi người đều say mê cô ta như điếu đổ.
Trong đám thanh niên này, người cô ta thích nhất là Chu Đại Bằng, kẻ cầm đầu, Chu Đại Bằng có ngoại hình sáng sủa, cao 1m75, ngày nào cũng mặc áo sơ mi trắng, còn thích nhét một tờ 5 đồng trong túi áo, chân đi đôi giày da đen bóng loáng, đầu tóc chải chuốt gọn gàng, rẽ ngôi giữa, còn cố tình dùng keo vuốt tóc tạo kiểu hình trái tim trước trán.
Soái ca! Phong cách ăn mặc thời đó, đám con trai ai cũng thích bắt chước, khi đó phong cách này được coi là thời thượng nhất, hắn đứng trong đám đông, cũng là người nổi bật nhất.
Ngoài việc ăn mặc thời trang ra, cha của Chu Đại Bằng còn là người duy nhất trong thôn lái xe tải, thời đại này, gia đình nào mua được xe tải, quả là ghê gớm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




