Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc ra khỏi kho, tâm trạng Thư Mạn rất tốt, cô tiện tay lấy một miếng thịt ba chỉ và một con gà mái già mang ra ngoài, đi vào bếp rồi cho vào bồn rửa để rã đông.
Sau đó, cô vo gạo nấu cơm bằng nồi cơm điện, rồi đi xem căn phòng cuối cùng.
Cô có chút kích động, không biết bên trong có thứ gì tốt, có phải là cả căn phòng đầy vàng bạc châu báu không? Nếu vậy thì tốt quá rồi.
Cánh cửa chậm rãi được đẩy ra, một mùi thơm ngát của thảo dược xộc vào mũi, bên trong là một tiệm thuốc, bốn bức tường là những kệ hàng, trên đó bày la liệt những chiếc lọ thủy tinh lớn, bên trong chứa đủ loại dược liệu quý hiếm. Nào là nhân sâm, linh chi, đông trùng hạ thảo, thiên ma, thạch hộc... cái gì cũng có.
Hắc hắc, đây chẳng phải là vàng bạc châu báu à?
Chỉ một củ nhân sâm thôi cũng đáng giá cả chục triệu, haha, mình phát tài rồi!!
Biết cơ thể mình yếu đuối, Thư Mạn lấy một củ nhân sâm, định lát nữa sẽ hầm một nồi canh gà nhân sâm cho chính mình, mặc dù cô có hơi xót của nhưng sức khỏe là quan trọng nhất, tiền tài này sao sánh bằng mạng sống của mình được?
Thư Mạn cho gà vào nồi hầm, cô cảm thấy người mình nhớp nháp, rất khó chịu, bèn chạy ra hồ nước bên ngoài tắm rửa.
Khi toàn thân được ngâm trong nước, cô cảm thấy từng lỗ chân lông như giãn ra, vô cùng thoải mái.
Thư Mạn nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác dễ chịu mà việc tắm rửa mang lại, sau khi mở mắt ra, cô phát hiện nước xung quanh người đều chuyển sang màu đen, cô giơ tay lên nhìn, làn da vốn đen nhẻm của cô, vậy mà lại trắng lên một chút, cũng mịn màng hơn.
Nước trong hồ này vậy mà có công dụng thải độc dưỡng nhan, thật thần kỳ! Cứ theo tốc độ này, ngày nào cô cũng vào đây ngâm mình một chút, chẳng phải sẽ nhanh chóng trở nên xinh đẹp à?
Nghĩ đến điều này, tâm trạng Thư Mạn trở nên tốt hơn. Quả nhiên phụ nữ dù ở thời đại nào cũng đều thích làm đẹp.
Cô đưa tay sờ lên mái tóc của mình, vàng hoe và khô xơ, không biết dùng nước này gội đầu có thể cải thiện được không?
Nói là làm, cô lập tức đứng dậy, cúi người xuống gội đầu.
Ban đầu cô định ngâm mình trong nước để gội, nhưng cô không biết bơi, ngay cả việc nín thở cơ bản nhất cũng không làm được, nên đành từ bỏ.
Thư Mạn vừa từ từ gội đầu vừa suy nghĩ xem phải làm sao để học bơi. Thời đại này, muốn tìm huấn luyện viên bơi lội bài bản là điều không thể, hơn nữa cũng không có điều kiện.
Bọn trẻ con nhà quê hầu như từ nhỏ đến lớn đều gắn bó với sông nước, tự học kiểu bơi chó.
Từ ngày được nhà họ Thư nhận nuôi, Thư Mạn không khi nào được rảnh rỗi, từ nhỏ cô đã phải giặt giũ, nấu cơm, cho gà, cho lợn ăn.
Lớn lên, ngoài những việc nhà đó, cô còn phải ra đồng làm việc, không có cơ hội nào để ra sông nghịch nước, vì vậy, dù lớn lên ở nông thôn, gần sông, nhưng cô chưa bao giờ đi bơi, vì vậy cô không biết bơi.
Phải làm sao đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


