Móng tay cắm vào thịt, nhưng cô không cảm giác được đau đớn chút nào.
Đôi mắt của cô biến thành màu đỏ như máu, “Tôi khi đó mới 17 tuổi, sao các người có thể tàn nhẫn như vậy?”
Vẻ mặt Chu Tư Vũ khinh thường, “Muốn trách thì chỉ có thể trách mày là đứa con hoang ở bên ngoài của ba mày.”
Vẻ mặt của Chu Tư Vũ như nhìn kẻ bị bệnh tâm thần, đáy lòng lại có chút phát hoảng, “Thẩm Miên Miên, mày có phải điên rồi hay không?”
“Đúng vậy, tôi điên rồi.”
Cả cuộc đời này của cô bi thảm dữ dội? Ban đầu tưởng rằng là do mệnh, không nghĩ tới là do người làm.
Oán hận giống như núi lửa bùng nổ, Thẩm Miên Miên nhào vào cắn xé Chu Tư Vũ, Chu Tư Vũ không có phòng bị, bị cắn rớt một miếng thịt, đau đến oa oa kêu to.
Sau gáy truyền đến một trận đau nhức, trước mắt của Thẩm Miên Miên tối sầm lại, cả người giống như một con búp bê vải rách nát, thẳng tắp ngã xuống trên mặt đất.
Trong mơ hồ, cô tựa hồ nghe được tiếng vang của ghế rơi xuống đất, còn có âm thanh mắng mỏ hung ác của Chu Lan Phương.
“Dám cắn Tư Vũ, tao đập chết mày, đứa con hoang của ả đàn bà khốn nạn.”
Đau!
Đầu đau không ngừng, cả người cũng đau nhức. Quanh chóp mũi không còn là mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện, mà là một mùi ẩm thấp, mốc meo.
Cô muốn mở mắt, nhưng cả người giống như bị bóng đè, không thể cử động. Bên tai bỗng truyền đến tiếng đối thoại.
“Cô à, chị sẽ không đi tìm dượng cáo trạng chứ?”
“Nó dám! Con bé chết dầm kia mà dám cáo trạng, cô sẽ bóp chết nó.”
“Cô à, hay cứ để chị đi học đi! Dù sao…… chị mới là con ruột của dượng. Nếu không cho chị đi học, trong lòng dượng chắc chắn sẽ không vui, ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của hai người.”
“Một đứa con hoang còn muốn ở nhà làm gì? Tư Vũ, cháu cứ yên tâm đi học, chuyện gì cũng không cần phải lo. Việc này cứ giao cho cô……”
Dù có hóa thành tro, Thẩm Miên Miên cũng nhớ rõ hai giọng nói này.
Chu Lan Phương, Chu Tư Vũ.
Cô muốn đứng dậy, nhào tới cắn chết bọn họ.
Dựa vào nỗi oán hận khổng lồ, Thẩm Miên Miên đột nhiên vùng dậy, mở bừng mắt. Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cô kinh sợ.
Trước mắt không còn là phòng bệnh lạnh lẽo, mà là một căn phòng với những bức tường đất âm u, cũ nát. Cửa sổ nhỏ bằng gỗ, chiếc chăn cũ có vài mụn vá, dưới chân là đôi giày vải……
Đây đều là những thứ chỉ có thể nhìn thấy vào đầu thập niên 80.
Nghĩ đến đoạn đối thoại vừa nghe được, Thẩm Miên Miên cuối cùng cũng xác định được một sự thật.
Cô đã trọng sinh về ngày mùng ba tháng Chạp, học kỳ hai, một ngày trước khi bị nhà trường đuổi học.
Cánh cửa “kẽo kẹt” một tiếng, bị người từ bên ngoài đẩy vào.
Chu Lan Phương bước vào. Bà ta dường như không ngờ Thẩm Miên Miên lại tỉnh nhanh như vậy, trong mắt thoáng qua vẻ bất ngờ. Bà ta cũng không biết những lời vừa rồi, con bé chết dầm này có nghe thấy hay không.
Nhưng kệ đi.
Cho dù có nghe được thì nó có thể làm nổi sóng gió gì?
“Dậy rửa sạch chén đũa đi.”
Thẩm Miên Miên nhìn Chu Lan Phương, móng tay gần như cắm sâu vào kẽ ngón tay. Cuối cùng, cô vẫn nhịn xuống nỗi hận đang cuồn cuộn trong lòng.
Hiện tại phản kháng, chẳng khác nào tự đưa mình vào chỗ chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)