Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 70: Tái Giá Thủ Trưởng, Chồng Điên Trước Cầu Tha Thứ Chương 18: Kết Cục Của Việc Đắc Tội Lâm Thính

Cài Đặt

Chương 18: Kết Cục Của Việc Đắc Tội Lâm Thính

Văn Xuân Lan giật mình rụt tay về, lúng túng quay sang chỗ khác: “Trí thức Lâm, cô vu oan cái gì vậy? Khi nào tôi rút mạ của cô?”

Mọi người nghe động tĩnh liền nhìn sang, thấy trong khu ruộng của Lâm Thính có mấy khóm mạ bị lộ lên.

Lâm Thính chỉ thẳng: “Chỗ này đều là do cô rút lên.”

Văn Xuân Lan cứng giọng cãi: “Ai thấy tôi rút? Không chừng kỹ thuật của cô chưa vững, cấy không chặt nên nó trồi lên thôi?”

Người khác có thể nghi ngờ khả năng nấu nướng của Lâm Thính, nhưng tuyệt đối không thể phủ nhận tay nghề trồng trọt của cô.

Cô - Lâm Thính là con nhà nòi đấy nhé!!!

Lâm Thính bình tĩnh đáp: “Cả hàng này đều do tôi cấy, tại sao chỉ có chỗ cạnh cô mới bị trồi lên? Tôi tận mắt thấy cô rút, còn to mồm muốn chối? Có biết xấu hổ không hả?”

Viên Hương Nga bước tới xem xét kỹ, rồi chậm rãi nói: “Trí thức Lâm cấy rất chắc, khoảng cách giữa các cây gần như đo thước, đều đều thẳng hàng. Phần trước tuy mới tập nhưng cũng không bị trồi, về sau càng làm càng khéo. Chỉ có chỗ này cạnh Văn Xuân Lan lại bị bật, thật sự khó mà tin là trùng hợp.”

Đại đội trưởng và đại đội thư ký đã đi đến, mặt sầm lại. Đại đội trưởng hỏi: “Trí thức Văn, cô giải thích thế nào?”

Văn Xuân Lan vội vàng chối: “Đại đội trưởng, tôi bị oan! Đúng là trước đây tôi có chút mâu thuẫn với Trí thức Lâm, nhưng không thể vì thế mà đổ vạ cho tôi được!”

Ngay lúc đó, Chung Thư Hòa đứng phía sau cất giọng, như thể tiếng vang từ vực sâu: “À, mâu thuẫn mà cô nói… chính là chuyện hôm qua cô đòi chúng tôi chia thịt cho lão trí thức đấy hả? Ôi, cô nhỏ nhen quá, chuyện nhỏ vậy mà còn ghi nhớ mãi!”

Xung quanh xôn xao, xã viên nhìn Văn Xuân Lan với ánh mắt khác hẳn.

Cái gì? Văn Xuân Lan đòi tân trí thức chia thịt cho mình? Hành động chẳng khác nào thổ phỉ! Bình thường cô ta tỏ ra lịch sự nho nhã, không ngờ lại là hạng người đó.

Văn Xuân Lan thấy ánh mắt mọi người, tim đập loạn, cảm giác chẳng lành.

“Trí thức Chung, cô nói bậy gì vậy? Tôi đâu có đòi thịt! Tôi chỉ dạy các cô phải biết chia sẻ, không được ăn riêng một mình thôi!”

Chung Thư Hòa vô tội đáp: “Chúng tôi nào có ăn riêng đâu? Ba người chúng tôi cùng ăn chung. Tôi còn chia cả lạp xưởng mang từ nhà cho hai người bạn. Sao lại phải chia cho mấy người các cô? Các cô không tự thấy ngượng à? Ngay khi mới đến, các cô bắt chúng tôi phải nấu cơm cho cả đám, mà chúng tôi còn chưa quen bếp nồi, một ngày nấu cho mấy chục người thì quá sức! May nhờ Trí thức Lâm có mang nồi riêng, nên chúng tôi mới tách ra ăn.”

Cô ấy vừa nói vừa thuận tiện giải thích rõ lý do nhóm mới tách ra, để khỏi bị đồn thổi bọn họ cố tình chia rẽ nhóm.

Mấy lão trí thức mặt mày tối sầm. Xung quanh ai nấy đều nhìn họ bằng ánh mắt quái dị: ra oai phủ đầu tân binh, bắt người ta nấu cơm, chẳng phải là ức hiếp sao?

Giang Diễm Mai lẩm bẩm: “Trí thức Chung miệng mồm quá sắc, đứng gần còn bị vạ lây mất… tốt nhất là tránh xa cô ta ra.”

Đại đội trưởng vốn đã hứa với ông lão Chu sẽ để ý bảo vệ Lâm Thính, nên nhân cơ hội này thẳng tay dạy dỗ bọn cũ. Ông nghiêm giọng: “Trí thức Văn cố tình phá hỏng thành quả lao động, ảnh hưởng sản xuất, hành vi rất xấu. Phạt cảnh cáo một lần, và gánh phân ba ngày!”

Nghe vậy, mọi người hút ngụm khí lạnh. Gánh phân là việc dơ bẩn, ai mà ham cái việc đấy chứ?

Văn Xuân Lan hoảng loạn: “Đại đội trưởng, tôi bị oan mà! Sao ông lại tin lời một tân trí thức chứ không tin chúng tôi đã ở đây lâu?”

Đại đội trưởng trừng mắt quát: “Người ta mới tới đã làm việc nghiêm túc, hiệu suất cao. Còn cô, gọi là lão trí thức mà cả ngày chỉ biết giở trò. Đáng ra tôi phải phạt một tuần gánh phân mới đúng!”

Văn Xuân Lan run rẩy, sợ càng cãi càng bị phạt thêm, nên im bặt. Những lão trí thức khác cũng cúi đầu không dám hó hé dù sao hôm qua cũng là bọn họ sai.

Đại đội trưởng tiếp tục mắng:

“Các cô mới là kẻ phá đoàn kết. Người ta vừa tới các cô đã sai vặt họ mỗi ngày nấu cơm cho cả đám. Các cô không thấy xấu hổ sao? Đất phần trăm cũng là của tập thể, sao đến lượt các cô lại biến thành lấy đồ ăn phải đổi công? Không trách được bao năm rồi mà các cô chẳng ai được trở lại thành phố!

Ngày mai mỗi người viết kiểm điểm một ngàn chữ, đọc trước toàn đội. Nghe rõ chưa?”

Đám lão trí thức cắn răng đáp: “Rõ rồi.”

Lâm Thính cùng Chung Thư Hòa liếc nhau, nở nụ cười hài lòng.

Giải tán xong, Văn Xuân Lan hậm hực đi về phía Lâm Thính, định làm khó. Nhưng Lâm Thính đứng im, chờ cô ta lại gần mới bất ngờ tránh sang một bên.

“Á!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc