Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 70: Tái Giá Thủ Trưởng, Chồng Điên Trước Cầu Tha Thứ Chương 14: Đặt Chân Về Đến Nông Thôn

Cài Đặt

Chương 14: Đặt Chân Về Đến Nông Thôn

Chung Thư Hòa thật sự đi hỏi, nhưng câu trả lời nhận được tất nhiên là cự tuyệt:

“Xin lỗi, bên tôi đã đủ người rồi. Thanh Sơn đại đội năm nay chỉ có ba thanh niên trí thức, nếu cô qua bên đó thì bọn họ chẳng còn ai cả.”

Chung Thư Hòa nhíu mày, đôi lông mày vốn thanh tú giờ lại cau chặt:

“Bên các anh có ba nam và hai nữ thanh niên trí thức, còn bên kia toàn là nữ. Sao không đổi một nam qua, để tôi qua đó?”

Nghe vậy, người đàn ông trung niên đáp ngay:

“Đổi một nam thì tôi đồng ý liền.”

Ba cậu thanh niên trí thức đang đứng trước máy kéo lập tức nhìn Chung Thư Hòa bằng ánh mắt oán hận đến tận xương tủy. Cô gái này đúng là tới phá chuyện! Ai mà chẳng muốn ở lại đại đội khá giả hơn?

Cuối cùng không đạt được ý định Chung Thư Hòa vẫn phải xám xịt quay về, không cam lòng đặt hành lý lên xe bò. Cô hừ lạnh:

“Tôi mệt chết đi được, mau quay về thôi.”

Người đàn ông trung niên chẳng thèm để ý, mà nghiêm túc giới thiệu:

“Tôi là Trần Kiến Siêu, đại đội trưởng Thanh Sơn đại đội. Hoan nghênh các đồng chí gia nhập đại đội chúng tôi. À, các cô tên gì?”

Dư Mặc nhỏ nhẹ báo tên. Lâm Thính thì đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng: Đông Bắc, Thanh Sơn, họ Trần… chẳng lẽ đây chính là quê của Trần Lễ? Chuyện trùng hợp như thế trên đời này cũng xảy ra được sao?

“Còn đồng chí này?” – Trần Kiến Siêu hỏi tiếp.

Lâm Thính giật mình, vội vàng đáp:

“Tôi là Lâm Thính.”

Cô lập tức để ý thấy trong ánh mắt của Trần Kiến Siêu thoáng có một chút phản ứng khi nghe tên mình, liền đoán chắc ông cụ Chu đã sớm dặn dò ông ấy rồi.

Trần Kiến Siêu khẽ cười, không để lộ ra ngoài:

“Đủ người rồi. Các cô đặt hành lý lên xe bò, đi cùng tôi về đại đội.”

Chung Thư Hòa sửng sốt, đôi tai như không tin nổi:

“Cái gì? Không có máy kéo thì thôi, còn phải đi bộ về à?”

Trần Kiến Siêu điềm đạm giải thích:

“Cả đại đội chỉ có một con bò vàng. Chúng tôi còn phải nhờ nó cày ruộng, nếu làm nó kiệt sức thì lấy gì mà làm việc?”

Mấy thanh niên trí thức nghe xong, càng thấy rõ Thanh Sơn đại đội nghèo khó đến mức nào.

Lâm Thính ngồi xe lửa mấy ngày nay, chỉ muốn tìm chỗ nằm nghỉ. Cô sốt ruột giục:

“Đi thôi, nếu không trời tối mất.”

Trần Kiến Siêu gật đầu:

“Được, nhưng nhớ đi theo kịp, đừng tụt lại phía sau. Lạc đường thì nhỏ, ban đêm mà gặp gấu đen thì mất mạng đấy.”

Chung Thư Hòa nghe vậy thì mặt tái mét:

“Ở đây còn có gấu đen sao?”

“Đương nhiên rồi. Không chỉ gấu đen, còn có hổ, sói, lợn rừng, cả hươu nai nữa…”

Ba cô gái mới đến nghe xong, bước chân tự động nhanh hơn hẳn.

Đi mãi, Trần Kiến Siêu chỉ về phía trước:

“Qua ngọn núi kia là đến.”

Lâm Thính ngẩng đầu nhìn, lập tức nghẹn thở. Đâu phải ngọn núi nhỏ? Trước mắt là cả dãy núi liên miên không thấy điểm dừng. Cô mới hiểu thế nào là “nhìn núi ngựa cũng chết giữa đường”. Đông Bắc chẳng phải toàn đồng bằng sao? Hóa ra kiến thức địa lý của cô kém đến vậy.

Chung Thư Hòa lúc này thì ỉu xìu như con bê non, than thở:

“Không được, tôi phải ngồi xe bò.”

Trần Kiến Siêu ngẫm nghĩ:

“Vậy thì thay phiên nhau đi. Người này ngồi một quãng, rồi đổi cho người khác.”

Nhưng chưa kịp bàn bạc, Chung Thư Hòa đã vội vã trèo lên xe bò, chẳng buồn để ý chỗ ngồi bẩn thỉu thế nào.

Đi được một đoạn, Trần Kiến Siêu tính toán rồi bảo đổi người. Ai ngờ Chung Thư Hòa nhất quyết không chịu xuống:

“Tôi mệt lắm rồi, thật sự không đi nổi nữa. Dù sao cũng sắp đến, để các cô khác đi thêm chút nữa cũng chẳng chết được.”

Trần Kiến Siêu khó xử nhìn sang. Lâm Thính bước lên, dứt khoát kéo Chung Thư Hòa xuống khỏi xe.

“Cô làm gì mà thô lỗ thế!” – Chung Thư Hòa tức tối hét.

Ngay sau đó, Lâm Thính lại dịu giọng quay sang Dư Mặc:

“Em lên xe bò ngồi đi.”

Dư Mặc rưng rưng:

“Cảm ơn chị Thính.”

Chung Thư Hòa tức đến đỏ bừng mặt, quay sang đại đội trưởng tố cáo:

“Đồng chí đại đội trưởng, cô ta bắt nạt tôi!”

Trần Kiến Siêu làm như chẳng nghe thấy, lặng lẽ quay đi.

Xe bò tiếp tục lăn bánh. Lâm Thính bước nhanh theo sau. Chung Thư Hòa thì vì sợ mấy con thú rừng mà cũng phải cắm đầu chạy theo.

Mãi sau, họ mới tới Thanh Sơn đại đội. Đại đội trưởng giới thiệu sơ lược: toàn đội có bốn đội sản xuất, hầu hết đều mang họ Trần.

Ngồi trên xe bò, Lâm Thính đã nhận ra từ xa: kia chính là Từ Chiêu Anh – mẹ của Trần Lễ trong kiếp trước, cũng là mẹ chồng của cô.

Đời trước, Từ Chiêu Anh từng lấy cớ dọn lên thành phố sống cùng vợ chồng Lâm Thính và Trần Lễ, vệ sinh thì bẩn thỉu, quan hệ mẹ chồng – nàng dâu căng thẳng vô cùng. Nhưng vì Trần Lễ hiếu thảo, hắn không nỡ đuổi mẹ về quê. Sau đó, cha hắn cũng theo lên nhập thành, rồi dần dần cả nhà Trần kéo lên. Lâm Thính chịu không nổi, cuối cùng ép Trần Lễ thuê riêng một căn ba phòng một sảnh.

Có người trong đám đông reo lên:

“Ôi, cô thanh niên trí thức ngồi trên xe bò kia xinh quá!”

Từ Chiêu Anh vươn cổ nhìn, rồi nhếch mép:

“Cũng tạm.”

Người khác lại đùa:

“Bà Từ, thế có xứng với con trai bà – Trần Lễ không?”

Từ Chiêu Anh bĩu môi:

“Còn lâu mới xứng. Con trai tôi có thể ở lại thành phố, là công nhân chính thức, tiền đồ sáng lạn, vợ nó đương nhiên cũng phải có công việc trong thành. Đám thanh niên trí thức bị đưa xuống nông thôn này cũng coi là nửa nhà quê sao bì được.”

Bà còn hằn học nghĩ đến Lý Hải Đường – cô gái dám mò đến thành tìm Trần Lễ đòi cưới. Bà chỉ mong con bé đó chết đâu giữa đường, để con trai mình có cớ chia tay hợp lý.

Ba thanh niên trí thức mới đến được dẫn thẳng tới khu ký túc xá. Tổng cộng có ba gian nhà gạch mái gỗ: một gian cho nam, hai gian cho nữ. Nam có ba người, nữ cộng cả người mới là sáu.

Lâm Thính và hai cô gái kia được xếp vào phòng phía tây. Vừa đẩy cửa bước vào, mùi mốc hăng hắc đã xộc thẳng vào mũi. Tường loang lổ khẩu hiệu đỏ, chỗ nào cũng cũ kỹ tàn tạ.

Cả phòng chỉ có một chiếc giường đất lớn để tất cả nằm chung. Đối diện là một cái tủ gỗ ba tầng để cất hành lý.

Ba cô gái mới đến, mỗi người một sắc mặt. Chung Thư Hòa thì kêu ầm lên:

“Đây mà cũng gọi là chỗ ở của con người sao?”

Một chị thanh niên trí thức lâu năm đứng ngay cửa bật lại:

“Thế bọn tôi không phải người chắc?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc