Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trọng Sinh 70: Quân Tẩu Sống Lại Với Chồng Con Sau Mười Năm Ra Đi Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Cố Tiểu Vũ ngẩn người, rồi có chút ngượng ngùng cười: “Cảm ơn con ạ? Tại sao lại...”

Đây là lần đầu tiên Cố Tiểu Vũ được một người lớn nói lời cảm ơn... Trái tim cô bé khẽ rung động, đập rộn ràng... Cứ như được sống lại.

Giang Chi Vi mỉm cười, cất riêng những quả trứng gà rừng vào trong tủ bếp: “Trứng gà rừng này khó tìm lắm, nếu không có con thì chắc chắn dì cũng không được ăn đâu, dì phải cảm ơn con vì đã cho dì được ăn trứng gà rừng chứ.”

Giọng điệu của Giang Chi Vi tự nhiên đến mức, cứ như thể việc nói lời cảm ơn hay xin lỗi với một đứa trẻ không phải là chuyện gì khó mở lời cả.

Cố Tiểu Vũ bỗng không kìm được mà đỏ hoe mắt, cô bé vội vàng quay mặt đi trong bối rối: “Dạ...”

Giang Chi Vi coi như không thấy, quay người bưng cơm và thức ăn đã hầm trong nồi lớn ra: “Tiểu Vũ, ra gọi các em vào ăn cơm đi con.”

“Dạ! Vâng ạ...” Cố Tiểu Vũ vội vàng quay lưng đi, dùng sức dụi mắt.

“Thơm quá, thơm quá! Con đói thật rồi ạ!”

Đôi mắt hai đứa trẻ sáng rực lên, chúng vội vàng trèo lên ghế.

Giang Chi Vi cười, đưa đũa cho chúng: “Ăn đi các con!”

“Vâng ạ! Cảm ơn mẹ!”

“Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!”

Chúng nhận đũa rồi ăn từng miếng lớn, dù không có thức ăn, chỉ ăn cơm trắng thôi cũng thấy ngon lành. Chẳng mấy chốc, một bát cơm đã vơi đi một nửa, ngay cả những hạt cơm rơi trên bàn cũng phải nhặt từng hạt một bỏ vào miệng ăn.

Giang Chi Vi vội vàng gắp hai đũa thức ăn vào bát chúng: “Đừng chỉ ăn cơm không, phải ăn cả thức ăn nữa.”

Cô lại có chút bất lực, cả hai đứa nhóc nghịch ngợm này đều chỉ chăm chăm ăn cơm. Đặc biệt là Cố Tiểu Vũ, cô bé đến ăn cơm cũng không dám ăn miếng lớn, nói gì đến gắp thức ăn, chỉ hận không thể bưng bát ra ngoài sân ngồi ăn.

“Tiểu Vũ ăn thức ăn đi con, đừng chỉ ăn cơm không...”

Giang Chi Vi dùng đôi đũa sạch của mình, gắp cho Cố Tiểu Vũ một đũa thức ăn. Thức ăn vừa vào bát, tốc độ ăn của cô bé lại càng nhanh hơn, cứ như thể có người đang tranh ăn với cô bé vậy. Điều này dọa cho Giang Chi Vi không dám lên tiếng nữa.

Chẳng mấy chốc, bữa cơm đã kết thúc, thức ăn vẫn còn hơn một nửa, buổi tối hâm lại vẫn có thể ăn tiếp.

Sau đó, mấy đứa trẻ chơi đùa trong sân, Giang Chi Vi dọn dẹp bát đũa trong bếp, rồi nghe thấy tiếng gõ cửa thình thịch.

“Cố Tiểu Vũ! Mày ra đây cho tao, cái đồ của nợ! Có chút đồ đã mang đi cho người khác, mày không có não à! Mày ra đây, về nhà với tao nhanh lên!”

Giọng của Trần Linh vang lên ngoài cửa, thân thể Cố Tiểu Vũ bất giác run lên.

Trần Linh càng nghĩ càng tức, càng chửi càng khó nghe: “Con nhóc chết tiệt, đồ vô dụng nhà mày. Mày đừng tưởng những việc mày làm tao không biết, hôm nay không đòi lại được chỗ trứng gà rừng này, tao sẽ đánh gãy chân mày. Đồ không biết thân biết phận, sao mày không chết quách đi cho rồi?”

Vốn đã ôm một bụng tức, kết quả vừa đi làm về cô ta đã nghe thằng Nhị Cẩu Tử nhà bên cạnh nói: “Bác gái, bác đối xử với chị Tiểu Vũ không tốt, chị Tiểu Vũ có trứng gà rừng cũng không cho bác ăn, lại cho dì Giang ăn!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc