Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Dược Phi: “Em có thể thử tính nhẩm mà không đếm ngón tay không thế?”
Lâm Tiếu lắc đầu như trống bỏi: “Nếu không đếm ngón tay thì em không tính được đâu.”
Rốt cuộc là sai khúc nào rồi?
Lâm Dược Phi hít sâu, cười mỉm, tiếp tục nhẫn nại nói: “Em phải thử đi chứ. Chuyện gì cũng bắt đầu từ không biết rồi mới đến biết kia mà.”
Lâm Tiếu: “Nhưng mà anh ơi! Sao nụ cười của anh trông còn khó coi hơn cả khóc nữa vậy?”
“Sao anh phải vừa ôm cổ họng vừa nói chuyện vậy, đã thế lúc nói anh còn phải nhấn nhá chỗ này nhấn nhá chỗ kia nữa.”
Anh trai đúng là bệnh nặng rồi nha.
Lâm Dược Phi nhìn ánh mắt chê bai và ghét bỏ của Lâm Tiếu, nhất thời thấy hoa mắt chóng mặt, bèn vội vàng nằm trở lại giường.
Chắc chắn là phương thức trọng sinh của anh không đúng rồi.
“Mở cửa nào.” Tay trái Lữ Tú Anh đang bưng hộp cơm inox, tay phải lại xách theo một một chiếc tủi lỉnh kỉnh đồ bên trong, vì không có tay móc chìa khóa ra nên bà đang đứng ngay cửa lớn giọng gọi với vào trong.
Lâm Tiếu vọt ngay ra cửa, vươn tay ra đón lấy chiếc túi mà mẹ mình đang xách.
Lữ Tú Anh vội vàng tránh cô: “Nặng lắm, con xách không nổi đâu, con đem thố cơm inox này để lên trên bàn nhé.”
Lữ Tú Anh rửa tay rồi bắt đầu lấy từng món đồ đang nằm trong túi ra.
Hai hũ đào ngâm đóng hộp, hai hũ sơn tra đóng hộp cùng với mười gói mì ăn liền.
Lâm Tiếu vui sướng nhảy cẫng lên: “Mì ăn liền.” Cô yêu nhất là món mì ăn liền.
Ngay sau đó Lữ Tú Anh lại lần lượt lấy từng lon nước dừa từ trong túi ra.
“Lốc nước dừa này hậu cần vừa mới nhập vào, khéo lại kịp lúc mẹ có thể mua được. Mẹ với dì Tề rồi cả dì Đỗ nữa, một thùng chia ba người.”
Mắt Lâm Tiêu càng thêm sáng rỡ, cô bé còn chưa từng uống nước dừa, nhưng cô vẫn biết thứ nước này là món đồ uống đang thịnh hành lúc này. Lâm Tiếu nuốt nước bọt: “Con cũng được uống đúng không mẹ?”
Anh trai sốt nên mẹ mới mua những thứ ngon bổ này, những lúc Lâm Tiếu ốm mẹ cũng mở một cái “bếp nhỏ” thế này cho cô, cả mẹ và anh trai đều không ăn gì.
“Được chứ, mẹ mua cho cả hai anh em chúng mày luôn đấy.”
Lâm Tiếu tức khắc ùa vào nhà bếp lấy ra ba chiếc cốc thủy tinh, ly thủy tinh như bình thường sẽ là của mẹ và anh trai, còn chiếc ly có thêm họa tiết dâu tây nhỏ xinh sẽ là của mình.
“Cẩn thận kẻo vỡ cả ra bây giờ.” Bàn tay nhỏ nhắn đang cầm những ba cốc thủy tinh, Lâm Dược Phi nhìn theo cô mà kinh hồn bạt vía, vội vàng đón lấy ly thủy tinh đang cầm trong tay em gái mình.
Ngày hôm nay anh trai dường như kiên nhẫn một cách khác thường, Lâm Tiếu nhạy bén hệt như một con vật nhỏ, liền sai bảo anh trai mình ngay: “Mở giúp em lon nước với.”
Lâm Dược Phi rửa sạch lon nước dừa dưới vòi nước, sau khi lau khô hết nước mới mở nắp lon nước giải khát ra.
Lâm Tiếu lấy làm lạ, hôm nay mình sai bảo được anh trai của mình thật luôn.
Lâm Tiếu xếp ba chiếc ly thành hàng thẳng tắp rồi đổ nước dừa từng chút từng chút một vào trong mỗi chiếc ly.
Mẹ một chút cô bé một chút, anh trai một chút rồi cô lại một chút.
Đổ hết lon nước dừa, Lâm Tiếu nghiêng đầu quan sát, sau đó cầm chiếc ly của anh trai lên sớt lại vào ly của mẹ một xíu.
Lúc này mới hài lòng nở nụ cười, ly của mẹ nhiều nhất rồi đến ly cô và cuối cùng là ly của anh trai cũng là ly ít nhất.
Một giây sau, vị ngọt thơm của nước dừa bùng tỏa trong khoang miệng, Lâm Tiếu mở to hai mắt: “Mẹ, loại nước này ngon lắm, mẹ nhanh uống thử đi.”
Lâm Tiếu ngoái đầu lại thì thấy Lâm Dược Phi vẫn đang chăm chú nhìn cô, ý cười lan tỏa khắp trên gương mặt anh. Cười đến mức Lâm Tiếu sởn cả gai ốc.
“Anh, anh cũng uống thử đi.” Lâm Tiếu đẩy ly thủy tinh về hướng anh trai.
Nước dừa không phải thứ hiếm lạ gì với Lâm Dược Phi. Lâm Tiếu thì lại coi nó như bảo bối, Lâm Dược Phi dứt khoát đổ hết một chút nước dừa mọn ở đáy cốc của mình sang cốc thủy tinh dâu tây của Lâm Tiếu.
Lữ Tú Anh đi qua bắt gặp cảnh tượng này, bước chân bà khựng lại.
Chuyện này đúng là mặt trời mọc ở đằng tây mà.
Về phương diện ăn uống, trước nay Lâm Dược Phi chưa bao giờ nhường nhịn em gái.
Lữ Tú Anh đưa tay lên sờ trán Lâm Dược Phi: “Sao thế con? Sốt nên nhạt mồm nhạt miệng ăn không vô à, đến hớp nước ngọt này cũng không uống nổi luôn à con?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








