Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Con đi tắm ở nhà tắm công cộng à?"
"Bộ con đá bóng nguyên ngày hôm nay hay sao thế? Sao rám nắng cỡ này luôn vậy?" Lữ Tú Anh nhìn Lâm Dược Phi chỉ sau một ngày trở về vừa đen vừa đỏ thì hoảng sợ hỏi.
*
Mấy ngày kế tiếp, ngày nào Lâm Dược Phi cũng đều như vậy, ra ngoài từ sáng sớm, buổi tối tắm ở nhà tắm công cộng của đại viện của xưởng xong mới về nhà.
Ăn cơm tối xong thì nằm hoạch lên giường, có vẻ sức cùng lực kiệt.
Lâm Dược Phi ngày càng trở nên đen sạm, Lữ Tú Anh không đành lòng con trai bà cứ vậy hoài được nữa. Dù rằng con trai có đen một chút thì cũng không hề gì, nhưng mà đây sắp phơi đến đen như cục than rồi.
Lâm Dược Phi vóc dáng cao ráo, chân dài, mặt mũi ưa nhìn, mày rậm mắt to, sống mũi cao. Trong khu nhà xưởng dù rằng mọi người ai cũng đều nói Lâm Dược Phi là một thằng lưu manh nhưng ai cũng đều phải công nhận anh thật sự có vẻ ngoài rất hút mắt.
Nhưng còn bây giờ, Lâm Dược Phi đã chẳng còn là chàng thanh niên làm mọi người phải ngơ ngẩn ngày từ cái nhìn đầu tiền nữa rồi. Trên khuôn mặt đen rám nắng phải quan sát kỹ lắm mới có thể nhìn ra được ngũ quan đẹp chuẩn của anh.
"Không phải con nói với mẹ là đang để ý cô gái nào à? Sao lại tự phơi mình thành ra nông nỗi này thế kia?" Ưu điểm duy nhất của Lâm Dược Phi chính là vẻ ngoài điển trai, hiện giờ đến ưu điểm này cũng mất tong, con gái nhà người ta ai còn để ý gì tới anh nữa chứ.
Tâm trạng của Lâm Dược Phi suy sụp ngay tức khắc, mấy ngày nay anh vẫn luôn nghĩ cách để có thể tìm ra được Thẩm Vân, nhưng một chút manh mối cũng không có.
Lữ Tú Anh trông thấy phản ứng của con trai bà, chỉ trong giây lát trong lòng bà liền hiểu rõ. Hài, là con gái nhà người ta không thích con trai bà.
Lữ Tú Anh nói với Lâm Tiếu, dặn cô mấy ngày nay đừng có tới ghẹo anh trai: "Cẩn thận kẻo anh trai chửi cho đấy."
Lâm Tiếu chẳng có chút nào là bất ngờ, có cô gái nào mà thèm thích anh trai cô chứ.
Mỗi ngày anh trai cô cũng đều chỉ sống tạm bợ lay lắt qua ngày. À, dạo này thì không còn vậy nữa; Trên người anh trai cô nồng nặc mùi rượu lẫn mùi thuốc lá. À, gần đây cũng đổi khác rồi. Lâm Tiếu chìa từng ngón tay ra để đếm những khuyết điểm của anh mình, đếm xuôi đếm ngược cô có cảm nhận gần đây anh trai cô dường như là thay đổi rất nhiều.
Ủa không, gần đây anh cô lại sinh thêm tật mới chứ, tật ngủ ngáy.
Đêm qua, cách một tấm vách mà Lâm Tiếu vẫn bị tiếng ngáy của anh trai đánh thức, cô dụi mắt tụt khỏi giường.
Lữ Tú Anh cũng thức giấc: "Tiếu Tiếu, sao vậy con?"
Lâm Tiếu chân nam đá chân chiêu đi về phía trước: "Con nghe thấy tiếng sấm, hình như trời sắp mưa to, con đi đóng cửa sổ lại."
Lữ Tú Anh bật cười thành tiếng, nhờ vậy Lâm Tiếu mới biết tiếng vang rung trời kia căn bản không phải là tiếng sấm mà là tiếng ngáy sát vách của anh trai cô.
Từ khi anh trai bắt đầu đi đá bóng vào ban ngày, mỗi đêm Lâm Tiếu đều sẽ bị tiếng ngáy của anh trai kéo mình ra khỏi giấc mộng.
Đã cách cả một cái vách rồi mà tiếng ồn còn to đến cỡ ấy, ai mà là vợ của anh trai, phải ngủ chung một phòng với anh ấy chắc chắn kiểu gì cũng bị tiếng ngáy này làm ồn đến không tài nào chợp mắt được.
Cho nên chắc chắn luôn, sau này anh trai cô sẽ ế.
Lâm Tiếu thấy mẹ vui nên cô cũng vui lây.
Trước đây, hễ mỗi lần anh trai ra ngoài là mẹ lúc nào cũng mặt ủ mày ê. Còn giờ, mỗi lần anh trai ra ngoài mẹ đều vui vẻ phấn chấn.
Mẹ còn mua cho anh trai một chiếc bình đựng được nước bằng nhựa loại cực lớn, tối hôm trước sẽ đổ nước sôi ra để cho nguội, sáng sớm ngày hôm sau sẽ đổ ngược lại vào trong bình nhựa cho anh trai mang theo ra ngoài, ngày nào anh trai cũng đều sẽ xách về lại một chiếc bình không.
"Tiểu Phi này, ngày kia con đừng đi đá bóng nữa. Ba mẹ con mình về quê thăm bà ngoại." Lữ Tú Anh nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








