Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trời Sinh Thích Em Chương 18.2: Trà Sữa

Cài Đặt

Chương 18.2: Trà Sữa

Đến chạng vạng Kỷ Minh Nguyệt mới trở lại vịnh Tinh Nguyệt, không ngoài dự liệu, Tạ Vân Trì còn chưa trở về.

Cô đã ăn tối ở bên ngoài, bắt đầu nhịn không được mà cân nhắc đến tình hình ăn uống của Tạ Vân Trì.

Dựa theo tính cách cuồng công việc của Tạ Vân Trì, lúc này có thể là vẫn chưa ăn bữa tối.

… Thật sự quá thảm.

Có lẽ là được câu “Làm là xong” của Thư Diệu ủng hộ, Kỷ Minh Nguyệt ngồi trên ghế xoay tới xoay lui, mở khóa điện thoại, ấn vào app đặt đồ ăn.

Cô muốn đặt cho Tạ Vân Trì một ly trà sữa, tỏ vẻ rằng mình đang quan tâm thăm hỏi anh.

Chủ yếu là còn tương đối phù hợp với thiết lập nghèo nàn hiện tại.

Kỷ Minh Nguyệt lại cân nhắc một chút, có chút đoán không ra vị trà sữa cho Tạ Vân Trì.

Nhưng mà dựa theo tính cách của Tạ Vân Trì, bình thường có khả năng là chỉ uống trà cùng cà phê nhỉ?

Dứt khoát tùy tiện chọn một cửa hàng cô thường xuyên uống, bắt đầu lựa.

Ừm, không biết thì chọn bừa, Tạ Vân Trì không phải nữ sinh, không phải lo chuyện hành kinh, vậy nhiều đá.

Anh có thích ngọt không? Hình như có? Được, vậy nhiều đường.

Kem cheese, thêm; yến mạch, thêm; nếp cẩm, thêm; bánh tart trứng, thêm…

Có thể thêm, Kỷ Minh Nguyệt đều ấn.

Nhìn đống topping, cô nhịn không được mà bắt đầu cảm thán…

Cô đối xử với Tạ Vân Trì thật quá tốt, bình thường cô uống trà sữa cũng không thêm nhiều topping như vậy.

Chọn lựa xong, một ly trà sữa tiêu mất của cô hơn 100 tệ.

Vừa chốt đơn, Kỷ Minh Nguyệt nhận được một cuộc điện thoại.

Là một dãy số xa lạ của Viễn Thành.

Cô nghe máy, bên kia có chút ồn ào: “Alo? Là… Tạ Vân Trì tiên sinh sao?”

?

Kỷ Minh Nguyệt giật mình một chút, lập tức phản ứng lại.

Hẳn là chủ tiệm trà sữa.

Cô lên tiếng: “Ừm ừm có chuyện gì sao? Là tôi đặt trà sữa.”

“À.” Đối phương hiểu rõ, “Vị tiểu thư này, cô đặt cho… Bạn trai sao?”

“Bạn của tôi.”

Đối phương “Ồ” một tiếng, sau đó lặng im vài giây.

Kỷ Minh Nguyệt cảm giác có chút kỳ quái.

Chủ tiệm gọi điện tới để làm gì?

Không chờ cô đặt câu hỏi, chủ tiệm lại lần nữa mở miệng, trong giọng nói có chút chần chờ: “…Cái kia, xin hỏi là cô muốn quay video cho Bilibili, cái chủ đề ‘gọi trà sữa của tất cả các tiệm xem có dạng gì’ sao? Hay là ‘ly trà sữa đắt nhất sẽ như thế nào’?”

“…”

Chủ tiệm: “Nếu đúng như vậy, tôi… Cho cô thêm một ly được không? Mong cô ở trong video nói dễ nghe một chút, cảm ơn cảm ơn.”

Kỷ Minh Nguyệt trầm mặc, rồi sau đó nói: “Ngại quá, tôi không quay video.”

“À, như vậy à, xin lỗi đã quấy rầy cô.” Chủ tiệm tựa hồ cũng cảm thấy luống cuống, “Cô đối xử với bạn trai thật tốt, thêm nhiều topping như vậy, cũng sắp thành một ly cháo rồi.”

“…”

“Tôi nói rồi, là bạn, không phải bạn trai.”

Chủ tiệm cười thành tiếng: “Được được được, cô nói cái gì thì là cái đó.”

“…”

Kỷ Minh Nguyệt đang muốn tắt máy, còn nghe thấy chủ tiệm đang lẩm bẩm: “Nhưng mà nói thật, hiện tại ngoại trừ là bạn trai, ai sẽ nguyện ý mua một ly trà sữa phong phú như thế cho người khác uống chứ? Là tôi thì tôi sẽ rất tiếc.”

“À không, tôi nghĩ, ngay cả mua cho bạn trai cũng rất tiếc.”

“À không, hình như tôi không có bạn trai.”

Kỷ Minh Nguyệt động ngón tay, nhanh chóng tắt máy.

Mẹ nó, chủ tiệm trà sữa bây giờ, như thế nào lại nói! Nhiều! Như! Vậy!

***

Hai mươi lăm phút sau.

Tạ Vân Trì đang ở trong văn phòng nghe thư ký Phương đọc lịch trình ngày mai, đột nhiên nghe được chuông điện thoại của mình.

Anh nhìn điện thoại, khẽ nhíu mày.

Một dãy số xa lạ?

Người biết số của anh không nhiều, hơn nữa đa số là bạn bè, bỗng dưng lại nhìn thấy một dãy số điện thoại Viễn Thành xa lạ như vậy….

Tạ Vân Trì ngừng lại, nghe máy.

“Alo? Xin chào, là Tạ Vân Trì tiên sinh sao? Đồ của anh tới rồi, tôi không thể đi lên nên sẽ để ở quầy tiếp tân, làm phiền anh lát nữa tự mình xuống lấy được không?”

?

Tạ Vân Trì lần thứ hai nhíu mày, thậm chí trong nháy mắt còn cảm thấy bản thân gặp ảo giác.

Người ở đầu dây bên kia không nghe thấy anh nói chuyện, lại “Alo” một tiếng.

“Ửm, là tôi.”

Shipper tiểu ca nhẹ thở ra: “Được rồi, vậy anh xuống lấy nha, à đúng rồi, nếu cảm thấy vừa lòng thì hãy đánh giá năm sao cho chúng tôi, cảm ơn!”

Nói xong, shipper tiểu ca không chờ Tạ Vân Trì nói nữa, lập tức cúp điện thoại.

“…”

Chỉ dư lại sự yên tĩnh trong văn phòng.

Tạ Vân Trì cứ cầm điện thoại như vậy, ngơ ngẩn một cách hiếm thấy.

Thư ký Phương hoang mang ngẩng đầu nhìn Tạ Vân Trì, suy nghĩ một chút, vẫn là thử thăm dò: “…Tạ tổng?”

Đôi mắt Tạ Vân Trì rời khỏi điện thoại di động, đặt xuống bàn, lại lần nữa tạm dừng.

Thư ký Phương cũng theo đó tạm dừng.

“Thư ký Phương, xuống quầy lễ tân một chuyến đi.”

?

Quầy lễ tân?

Tạ Vân Trì suy tư tìm từ: “…Có đồ của tôi, mang lên đây.”

À, thì ra là vậy.

Thư ký Phương nhanh chóng hiểu được, lập tức gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Chẳng qua vừa đi thư ký Phương vừa âm thầm tự hỏi trong lòng…

Nếu là mấy tài liệu linh tinh, không phải người nhận đều chỉ ghi hai chữ “tổng tài” thôi sao?

Từ trước đến nay quầy lễ tân đều gọi cho anh hoặc thư ký Trần đi xuống lấy đồ, lần này sao lại là Tạ tổng tự nhận điện thoại?

Hơn nữa nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của Tạ tổng…

Càng nghĩ càng cảm thấy có chuyện kỳ lạ.

Ba phút sau.

Thư ký Phương gõ cửa văn phòng.

Tạ Vân Trì nghe thấy thì ngẩng đầu, thư ký Phương đẩy cửa tiến vào, trong tay xách theo…

Một túi đồ ăn.

Hơn nữa thoạt nhìn hình như là một ly trà sữa.

Thư ký Phương trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì, chủ yếu là anh cũng có chút không phân biệt được tâm tình hiện tại của mình.

Thật giống như có một chút khiếp sợ, lại có một chút tò mò, còn có một chút…

Dù sao cũng rất kỳ lạ.

Nghĩ tới nghĩ lui, thư ký Phương vẫn tận chức tận trách, cái gì cũng không nói, đôi tay cung cung kính kính mà đặt cái túi lên bàn Tạ Vân Trì.

Đặt xong, thư ký Phương cũng không đi, cứ như vậy nhìn chằm chằm Tạ Vân Trì.

Tạ Vân Trì vân đạm phong khinh liếc thư ký Phương một cái.

Thư ký Phương vẫn không nhúc nhích.

Tạ Vân Trì ngẩng đầu, ngữ khí không chút gợn sóng: “Còn có việc sao?”

… Kỳ thật là không có.

Anh chỉ muốn nhìn Tạ tổng như thần tiên trên trời, chưa bao giờ nhiễm trần tục của bọn họ, lấy ly trà sữa trong túi, sau đó cắm ống hút uống một ngụm.

Sẽ có biểu tình như thế nào nhỉ?

Vui vẻ hưởng thụ? Hay vẫn không gợn sóng như cũ? Hay sẽ cảm thán một câu “Trà sữa uống ngon thật”?

Không biết vì cái gì, thư ký Phương mơ hồ cảm thấy hình tượng Tạ tổng của bọn họ cứ như vậy mà…

Tan biến.

Chính là dạng một đi không trở lại.

Chẳng qua mặc kệ trong lòng nghĩ cái gì, thư ký Phương đều không thể nói ra miệng, chỉ có thể làm bộ như bản thân không có một chút hiếu kỳ, cung cung kính kính cúi người, lòng tràn đầy tiếc nuối mà rời khỏi văn phòng.

Nhóm Wechat ăn dưa của Quân Diệu lại sôi nổi.

W47: [Mấy người nói xem, Tạ tổng sẽ uống trà sữa vị nào?]

E96: [? Tạ tổng làm sao có thể uống trà sữa chứ.]

P22: [Đúng đó, tôi luôn cảm thấy, người như Tạ tổng có thể ăn cơm như người bình thường chúng ta đã là kỳ tích rồi, dường như thần tiên mới có thể nuôi dưỡng ra Tạ tổng.]

R34: [Vì cái gì lại đột nhiên hỏi như vậy?]

A01: [Tôi biết tôi biết!!! Để tôi nói!!! Buổi tối hôm nay Tạ tổng đặt trà sữa, hơn nữa còn bỏ một đống topping kỳ lạ!!!]

G22: [Mẹ nó?]

U54: [Mẹ nó…]

T74: [Mẹ nó!]

Mà bản thân Tạ Vân Trì…

Sau khi nhìn túi trà sữa thật lâu, rốt cuộc cũng xuống tay, mở ra.

Trà sữa bỏ không ít đá, có lẽ vì thời gian dài, bên ngoài cái ly đã bao phủ hơi nước.

Tạ Vân Trì lại liếc hóa đơn.

… Một cột rất dài.

Quá tàn nhẫn.

Cái gọi là trà sữa này, Tạ Vân Trì tất nhiên đã từng thấy các nữ hài tử trong công ty uống.

Nhưng anh chưa bao giờ uống thứ này, vì quá ngọt.

Hơn nữa nhìn ly trà sữa trước mặt…

Hẳn là trà sữa, không phải cháo chứ? Dù biết cũng không thể nào uống.

Trong lúc nhất thời có chút không hiểu là trò đùa của ai, Tạ Vân Trì lắc lắc đầu, rốt cuộc lại chuyển lực chú ý lên công việc.

Mới vừa nghĩ như vậy, Tạ Vân Trì liền nghe được thông báo tin nhắn Wechat.

Anh không chút để ý mà liếc liếc mắt.

Moon: [Tuy rằng có lẽ sẽ không no bụng…]

Moon: [Nhưng chắc chắn không phải là cháo!]

Moon: [Cho nên vẫn phải ăn tối.]

Tạ Vân Trì ngẩn ra.

Anh liếc liếc ly trà sữa bên cạnh, lại nhìn thoáng qua tin nhắn trên điện thoại.

Giây tiếp theo, Tạ Vân Trì vốn dĩ vân đạm phong khinh bỗng dưng bật cười, mặt mày đều bị niềm vui phủ lên, con ngươi đen láy cũng hiện lên ý cười.

Anh không phải không nghĩ tới, anh chỉ là không dám nghĩ…

Vậy mà lại có một ngày anh nhận được trà sữa Kỷ Minh Nguyệt đặt cho anh.

Hoặc là nói, chuyện thân cận như vậy, anh không bao giờ dám tưởng tượng.

Moon: [Coi như quà cảm ơn hôm qua Tạ tiên sinh cùng tôi xem phim.]

Tạ Vân Trì nhẹ giọng bật cười.

Kỷ Minh Nguyệt nhắn xong, cả người đều có chút nói không nên lời mà thấp thỏm.

Tuy rằng ngữ khí nhìn qua rất tự nhiên, nhưng cô vẫn luôn khẩn trương.

Cơ hồ là toàn bộ hành trình đều nhìn chằm chằm app, xem shipper nhận đơn, xem shipper đi vào tiệm, xem shipper đưa đến Quân Diệu, lại tính toán thời gian nhắn tin cho Tạ Vân Trì.

Nhỡ anh không thích thì sao?

Hoặc là Tạ Vân Trì có cảm thấy cô lo chuyện bao đồng không?

Cũng có khả năng anh căn bản sẽ không xuống tầng lấy đồ?

Kỷ Minh Nguyệt từ trước đến nay không phải người nghĩ nhiều, nói đúng ra, cô luôn có được rất nhiều thứ một cách dễ dàng, hiếm khí có chuyện như thế này.

Dùng cách hình dung của Thư Diệu thì chính là… không có chấp niệm.

Nguyên nhân chính là như thế, cô sẽ không vì bất kỳ cái gì mà thấp thỏm bất an.

Nhưng hiện tại, cô thực sự vì một ly trà sữa mà nôn nóng.

Cho đến khi Wechat nhận được tin nhắn.

101325: [Uống rất ngon.]

Kỷ Minh Nguyệt rốt cuộc cũng không khống chế được mà cong môi.

Ngay cả lúc nghe điện thoại của Chúc Cầm, Kỷ Minh Nguyệt cũng rất vui vẻ.

… Không hề có chuyện cười ngây ngô như thiếu nữ mới lớn, nhưng không khí vui sướng xung quanh dày đến nỗi không thể lừa người.

Đặc biệt là không lừa được đương kim Thái hậu Chúc Cầm.

Chúc Cầm vừa chọn màu sơn móng tay vừa kỳ quái hỏi: “Miêu Miêu, hôm nay con nhặt được tiền à? Vui vẻ như vậy?”

“…” Kỷ Minh Nguyệt thu liễm, “Nhặt được nỗi cô đơn.”

“Công việc hôm nay có thuận lợi không?”

Kỷ Minh Nguyệt gật gật đầu: “Rất thuận lợi, năng lực của con gái mẹ mà mẹ còn không tin à? Có thể có cái gì không thuận lợi chứ?”

Chúc Cầm cười nhạo một tiếng: “Yêu đương.”

“…”

“Đừng tưởng rằng mẹ không biết mấy cái bí mật nhỏ của con, con gái mẹ nuôi lớn, con vừa nhấc mông là mẹ biết con muốn đi toilet hay muốn đánh rắm.”

“…” Kỷ Minh Nguyệt thật muốn cúp điện thoại, “Mẹ, mẫu hậu đại nhân thân ái của con, tiểu công chúa của ba con, mẹ tốt xấu gì cũng là phu nhân hào môn đó, có thể đừng thô tục như vậy không?”

Chúc Cầm không quản cô, chỉ nói: “Mẹ mà không như vậy thì có thể nhìn ra cái bạn học con yêu thầm sao? Nhưng mẹ thật sự không nghĩ tới nha, Kỷ Minh Nguyệt còn có thể yêu thầm.”

“Kỷ Minh Nguyệt, lúc đó con ngu ngơ thì thôi đi, con đừng nói là nhiều năm nay con không yêu đương là bởi vì vẫn còn thích Tiểu Tạ đó nha?”

Mẹ nó.

Như thế nào mà mẹ cô cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết vậy?

“Nếu thật sự thích, đối phương lại chưa có bạn gái, vậy nỗ lực chút đi, Miêu Miêu, con trở nên nhát gan từ khi nào thế?” Chúc Cầm lắc lắc đầu, “Con đừng quên, em trai con còn đang đợi làm phù dâu cho con đấy.”

Kỷ Minh Nguyệt lặng im hai giây, nói: “Hai ngày trước Kỷ Hoài thương lượng với con, nó hỏi rằng có thể tặng cho con một căn hộ tân hôn để miễn đi làm phù dâu không.”

Chúc Cầm lại lần nữa cười nhạo: “Con tin nó à, em trai con chính là cảm thấy con không gả ra ngoài được, phòng tân hôn chỉ là tùy tiện hứa thôi, dù sao cũng không cần thực hiện.”

“…”

Kỷ Minh Nguyệt cúp điện thoại.

Nằm hình chữ đại ở trên giường, Kỷ Minh Nguyệt lại trở mình, nhắn tin cho Kỷ Hoài.

Moon: [Nếu chị không gả được thì làm sao bây giờ?]

… Tuy rằng đó là chuyện không có khả năng.

Cô tắt điện thoại.

Một lát sau, Wechat thông báo hai tin nhắn.

Đầu tiên là của Kỷ Hoài.

A Hoài Hoài Hoài: [Gả không được thì gả không được thôi, không sao, chị, cùng lắm thì em nuôi chị.]

Một tin nhắn khác là của Chúc Cầm gửi đến cùng lúc.

Mẫu hậu đại nhân: [Có điều con không gả được cũng không sao, cùng lắm thì ba con nuôi con cả đời.]

Kỷ Minh Nguyệt dừng một chút, sau đó cong cong khóe môi.

***

Đêm nay thư ký Trần ở lại tăng ca rất muộn, trước khi rời đi còn gõ cửa văn phòng của Tạ Vân Trì để đưa tài liệu.

Sau khi đi ra, thư ký Trần thấy thư ký Phương còn đang nhìn chằm chằm máy tính, đi qua gập ngón tay gõ lên mặt bàn: “Còn chưa tan ca à?”

Thư ký Phương nhìn trái phải, cẩn thận như ăn trộm, nhìn chung quanh xác định không có người, mới khẽ đứng lên, thì thầm vào tai thư ký Trần: “Vừa rồi cô vào văn phòng có thấy Tạ tổng có gì kỳ lạ không?”

“Kỳ lạ?”

“Trà sữa trên bàn anh ấy… Đã mở ra chưa?”

Thư ký Phương nói như vậy, thư ký Trần rốt cuộc cũng ý thức được cái cảm giác không khỏe khi tiến vào văn phòng lúc nãy xuất phát từ đâu.

… Mẹ nó.

Cô trợn tròn mắt.

Vẻ mặt của thư ký Phương đầy chờ mong.

“…Mở rồi.” Thư ký Trần dừng một chút, “Hơn nữa Tạ tổng còn uống một ngụm.”

Thư ký Phương: “…”

Thực sự, rất ngoài dự liệu.

Thư ký Trần lại lần nữa tạm dừng vài giây: “Hơn nữa Tạ tổng hình như còn khen với tôi một câu, nói trà sữa này uống khá ngon.”

Thư ký Phương: “…”

Anh trầm mặc: “Cô nói xem, Tạ tổng có phải…”

Thư ký Trần nhìn anh.

“Bị ma nhập không?”

“…”

Đêm đó, chủ đề “Tạ tổng có khả năng bị ma nhập” cứ như vậy xuất hiện trong nhóm chat ăn dưa của Quân Diệu.

Lúc sau, “bị ma nhập” dần biến thành “cũng có khả năng là người ngoài hành tinh”, cuối cùng lại thành “Tạ tổng bị người ngoài hành tinh bắt đi”.

Vu Văn Hiên khiếp sợ mà nhắn tin cho Kỷ Minh Nguyệt: [? Lão Tạ bị người ngoài hành tinh bắt đi rồi?]

Vu Văn Hiên lại nhắn: [Mình lướt hơn một ngàn tin nhắn mới thấy, hình như là bởi vì hôm nay Lão Tạ phá lệ mà uống trà sữa.]

Vu Văn Hiên: [Thời buổi này bịa đặt cũng cần có lý chút chứ, Lão Tạ uống trà sữa, còn không bằng nói cậu ấy đi tìm chết.]

Moon:[?]

Vu Văn Hiên: [Lão Tạ ghét nhất là đồ ngọt, lần trước cậu ấy bất đắc dĩ giúp Thời Thần ăn một miếng chocolate, hai ngày sau đó đều không thèm nhìn mặt Thời Thần.]

Vu Văn Hiên: [Ấu! Trĩ!]

Kỷ Minh Nguyệt lại lần nữa trầm mặc hai giây, uống một ngụm sữa bò, vừa lúc nhìn thấy Tạ Vân Trì từ toilet đi ra.

Anh rửa sạch tay, nhưng không lau khô, bọt nước trong suốt chảy dài trên ngón tay anh, rực rỡ dưới ánh đèn.

Bàn tay xinh đẹp của Tạ Vân Trì càng nổi bật, đẹp đến mức khiến người ta không nói lên lời.

Nhưng có lẽ đã về nhà, Tạ Vân Trì có chút lười nhác, như có như không lau qua đôi tay.

Kỷ Minh Nguyệt ngẩng đầu, nhìn về phía Tạ Vân Trì.

Không có gọi anh, mà lập tức mở miệng, đồng thời đưa một hộp sữa bò rất ngọt mà hôm nay cô mới mua, hỏi:

“Uống sữa bò không? Ngọt đó.”

Nam nhân thanh tú mím môi, tùy ý mà ném giấy lau tay vào thùng rác.

Thanh âm ấm áp dễ nghe đến cực điểm, bất động thanh sắc lại rất ôn nhu.

“Được.”

Cái gì cũng được.

Chỉ cần là em đưa, anh đều muốn.

════ ⋆★⋆ ════

Tác giả có lời muốn nói:

Tạ tổng khi nhìn thấy trà sữa: Đây là cái thứ gì, nhìn là biết không thể uống.

Tạ tổng khi biết là Miêu Miêu đưa: Ngọt quá ^^

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc