Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trời Đãi Kẻ Cần Cù: Bắt Đầu Từ Việc Chôn Xác Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Dù sao thì Trấn Ma Ty phải thường xuyên giao tiếp với quỷ quái.

Đây cũng là lý do tại sao Hàn Dịch thà làm một tạp dịch chứ không muốn thăng lên học đồ. Hắn chỉ cần sống sót là có thể trở nên mạnh mẽ, hà tất phải mạo hiểm.

“Hàn Dịch, ngẩn người gì đó, xuống núi thôi.”

“Ờ!”

Hàn Dịch nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng dắt kèn xô na vào bên hông, theo mọi người cùng nhau xuống núi.

Lúc này trời đã về chiều, mặt trời ngả về tây, chân trời chỉ còn lại một vệt sáng đỏ như máu, sắp bị bóng tối nuốt chửng.

Mọi người bất giác tăng tốc, bước chân nhanh như bay, đi trên con đường núi gập ghềnh như đi trên đất bằng, đây chính là thực lực của võ giả.

Dù chỉ là võ giả cấp thấp nhất cũng không phải người thường có thể so sánh.

“Bốp!”

Vai Hàn Dịch đột nhiên nặng nề.

Vương Hổ khoác vai hắn, cười hì hì nói: “Hắc hắc, Hàn Dịch, nghe thấy tiếng khóc ngươi có sợ không, ngươi chưa từng gặp phải chuyện này bao giờ đúng không.”

Hàn Dịch trợn trắng mắt, nghe thấy tiếng khóc hắn không sợ nhưng lại bị Vương Hổ dọa cho một phen, bả vai đột nhiên bị người ta vỗ một cái, người dọa người có thể dọa chết người đó, có biết không?

Hàn Dịch nặn ra một nụ cười, giả lả nói: “Vương ca, đây là thứ gì vậy, tiếng khóc nghe thật rợn người.”

Vương Hổ cười đáp: “Đây là sơn tiêu, thích bắt chước tiếng nữ nhân khóc để dụ người qua đường mắc bẫy. Nhưng ngươi đừng sợ, sơn tiêu thực lực rất yếu, không dám chủ động tấn công, nó sợ khí huyết của võ giả.”

Hàn Dịch lộ ra vẻ mặt sùng bái: “Vương ca, huynh lợi hại thật, biết cũng thật nhiều.”

“Ha ha.” Vương Hổ cười sảng khoái, được hắn khen có chút ngượng ngùng, khiêm tốn nói: “Cũng thường thôi, chờ ngươi thăng lên học đồ cũng sẽ được học những kiến thức này.”

Hàn Dịch gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, hắn đương nhiên biết thăng lên học đồ có nhiều chỗ tốt nhưng đồng thời rủi ro cũng rất lớn. Hắn khẽ thở dài, hổ thẹn nói: “Thực lực của ta không đủ, không lợi hại như Vương ca, muốn thăng lên học đồ vẫn còn sớm lắm.”

Tóm lại, trước khi có đủ thực lực, hắn không định thay đổi, vẫn nên an phận làm một tiểu tạp dịch thì hơn.

Vương Hổ cười an ủi hắn: “Ngươi đừng nản lòng, thiên phú của ngươi tuy không tốt nhưng kèn xô na lại thổi rất hay. Sau này chịu khó ra ngoài nhận thêm việc, tích góp chút tiền, ăn thêm vài viên đan dược, thực lực sẽ tăng lên thôi. Yên tâm, sau này ca sẽ che chở cho ngươi.”

Hàn Dịch: “…”

Hắn nhìn Vương Hổ bằng vẻ mặt kỳ quái: “Con người của huynh tốt bụng đến kỳ lạ.”

“Hả?” Vương Hổ ngẩn người, ý gì đây?

Thời gian trôi nhanh.

Ngay trước lúc trời sụp tối, cả đoàn người đều bình an xuống đến chân núi.

Đúng là tài cao gan cũng lớn.

Có sư phụ đi trước mở đường, bọn họ cũng không sợ hãi, cả bọn cứ thế lao đi như bay, cuối cùng cũng đến được chân núi trước khi trời tối.

Có người hỏi: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Đến Vương gia.”

“Đúng vậy, đến Vương gia.”

“…”

Không ít người đều hứng thú bừng bừng, muốn đến Vương gia hóng chuyện.

Bọn họ muốn dò hỏi thêm vài chuyện về Vương đại công tử.

Đương nhiên cũng có học đồ thông minh lanh lợi, ngoan ngoãn nịnh nọt nói: “Ta nghe theo sư phụ.”

Mọi người xung quanh lập tức tỏ vẻ tiếc nuối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc