Trần Hi Hi ngại ngùng rụt cổ lại, "Xin lỗi anh Cố. Và cảm ơn anh đã giúp đỡ chúng em."
Cố Vũ Thịnh mặt đen như mực: "Tô Âm, đi với tôi một chút."
Trần Hi Hi tò mò nhìn theo hai người. "Chị ơi, anh ấy gọi chị Tô đi làm gì thế?"
Tô Âm cười khẽ. "Đừng tức giận thế chứ, người sáng mắt đều nhìn ra, chắc chắn không phải em chọc chuyện trước."
"Ồ, cô còn cảm thấy oan ức à?"
Tô Âm vuốt ve chiếc váy. "Không dám đâu."
...
...
Rồi cô giơ tay lên trán Cố Vũ Thịnh, anh ta ngả người ra sau, cảnh giác nhìn cô. "Cô làm gì đấy?"
Tô Âm nhướng mày, ánh mắt linh hoạt, từ mái tóc trước trán anh nhặt ra một sợi chỉ vàng, "Nè, dính này."
Đôi môi đỏ thổi nhẹ, sợi chỉ vàng bay khỏi ngón tay trắng nõn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



