Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cao Tùng Nhiên chợt nảy ra một ý: "Hôm nay chúng ta nói chuyện cởi mở rồi, thầy giao cho em một bài tập đặc biệt nhé. Bài tập này giao đột ngột, thầy đặc xá cho em không cần nộp vào ngày mai."
"Hả? Bài tập gì ạ?" Nổi loạn như Lư Hạo, được thầy giáo để mắt đến, trong lòng cũng vui vẻ, tò mò hỏi.
"Viết ra đầu đuôi câu chuyện em gặp hai tên lưu manh theo dõi em gái hàng xóm vào mùa hè, sau đó đánh bọn lưu manh, tuần sau thứ hai lên lớp diễn thuyết trước lớp. Đúng rồi, chúng ta đang học thì hiện tại hoàn thành mà, nhớ dùng thì quá khứ và thì hoàn thành..."
Lư Hạo ngớ người. Cậu giúp đỡ hàng xóm, cái kiểu sĩ diện của mấy thằng nhóc tuổi teen, trong lòng cũng mong muốn sự nhiệt huyết của mình được người khác biết đến. Sở dĩ chưa từng nói một lời nào với lão Hoàng, là vì Lư Hạo cảm thấy, lão Hoàng đã có thành kiến, dù động cơ ban đầu của mình có tốt đẹp đến đâu, thầy ấy cũng sẽ cho rằng đánh nhau là sai, mắng cho một trận.
Còn thầy Cao, không chỉ nói chuyện hợp ý, còn sẵn lòng tuyên dương những việc làm tốt của mình? Lư Hạo có chút lâng lâng.
Chỉ là cái cách tuyên dương này, có hơi kỳ lạ.
Lư Hạo vào được trường Tam Trung, vốn dĩ là suýt trượt điểm chuẩn, tiếng anh thì càng chỉ đủ tránh điểm liệt. Lên cấp ba, kiến thức nhiều và phức tạp hơn, càng như vịt nghe sấm.
Thứ hai tuần sau phải diễn thuyết, còn phải dùng đến những kiến thức mình hoàn toàn không hiểu, khó khăn quá!
Bước chân của cô bé rất chậm, hình như không muốn quay lại lớp tự học buổi tối. Thấy Cao Tùng Nhiên đứng trên hành lang nhìn mình, Tần Thiêm khựng lại một bước, vội vàng tháo kính xuống, dùng tay áo lau mặt, rồi lại đeo kính lên, làm như không có chuyện gì đi tới.
Đến gần, Cao Tùng Nhiên nhìn rõ, hai mắt Tần Thiêm đầy tơ máu, hai bọng mắt đều sưng húp.
Hành động tự lừa dối mình vừa rồi, chỉ lau khô nước mắt, hoàn toàn không giấu được dấu vết khóc lóc.
"Chờ một chút." Đợi Tần Thiêm đi đến trước mặt mình, Cao Tùng Nhiên chặn cô bé lại, lấy từ trong túi quần ra một gói giấy, "Mắt đỏ hết rồi, đi rửa bằng nước lạnh đi."
Giọng nói của Cao Tùng Nhiên hiền hòa, không nghe ra chút ghét bỏ nào, chỉ có ân cần. Tần Thiêm cũng không nói nhiều, chỉ ngơ ngác gật đầu, cũng không đi vào lớp nữa.
Tần Thiêm nhận lấy khăn giấy, hít hít mũi, đột nhiên, lại khóc òa lên.
Lúc này, thầy Thiệu - tổ trưởng tổ bộ môn đang đi tuần tra buổi tự học tối, vừa hay đi ngang qua.
Ngạc nhiên trước bầu không khí yên tĩnh bất thường của lớp 10A10, tổ trưởng tổ bộ môn nhìn thấy Cao Tùng Nhiên trong bóng tối ở cửa sau, đang định giơ ngón tay cái về phía Cao Tùng Nhiên, thì thấy bên cạnh anh còn có một nữ sinh đang khóc mếu máo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






