Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bị Tần Viễn Đức nhìn như vậy, Tần Vũ Thần cảm thấy vô cùng chột dạ, hắn vô thức nhìn Liễu thị ra hiệu cầu cứu.
Tần Viễn Đức nhìn biểu hiện của hai mẫu tử, lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Ông ta vốn tưởng Tần Vũ Thần đã thay đổi tính nết, không ngờ hắn lại âm thầm đánh bạc nhiều như vậy, thậm chí còn dùng hôn sự của đích nữ để trả nợ.
"Cuộc hôn sự này, Tần gia ta sẽ không bàn nữa!" Tần Viễn Đức phẩy tay áo, nhìn Uông Hồng Phi càng thấy khó chịu, tức giận nói: "Cút khỏi Tần phủ cho ta."
Uông Hồng Phi đang mơ tưởng về tương lai tươi đẹp, đột nhiên bị Tần Viễn Đức từ chối, còn bị đuổi đi không thương tiếc, lập tức nổi giận.
Hắn ta rút một tờ giấy nợ từ trong tay áo, đập xuống bàn, nói: "Hôm nay, cuộc hôn sự này, các ngươi phải định, không định cũng phải định. Trắng đen rõ ràng viết ở đây, Tần Vũ Thần nợ 30000 lượng bạc, nguyện dùng muội muội ruột để thế chấp."
Tần Viễn Đức nhìn tờ giấy nợ vô lý kia, mặt đỏ bừng vì tức giận, mặt mày xanh mét nói: "Người đâu, tiễn khách."
Trước khi đi còn không cam lòng liếc nhìn Tần Lăng Hàm một cái.
Đợi Uông Hồng Phi đi rồi, Tần Viễn Đức xông lên đá mạnh một cước khiến Tần Vũ Thần ngã lăn ra đất, nói: “Đồ bất hiếu, giờ ngươi càng ngày càng không coi ta là cha nữa rồi! Thậm chí còn dám đi đánh bạc! Hôm nay đã để Vương gia cười chê rồi."
Tần Vũ Thần ngã xuống đất, đầu vô tình đập vào đá, máu chảy đầm đìa.
"Trạch nhi!" Liễu thị kinh hô một tiếng, đau lòng chạy đến đỡ đầu Tần Vũ Thần.
"Người đâu, lấy gia pháp đến đây!"
"Lão gia!" Liễu thị nhìn vẻ mặt giận dữ của Tần Viễn Đức, nhớ lại lần trước Tần Vũ Thần bị đánh đến nửa sống nửa chết, lập tức đau lòng cho nhi tử mình.
"Thần Nhi chỉ là nhất thời hồ đồ, xin người nương tay."
“Thần Nhi là bị ngươi chiều hư, mới làm việc không đâu vào đâu!" Tần Viễn Đức tức giận, mắng Liễu thị một trận.
Liễu thị cúi đầu, mắt đỏ hoe nhưng không dám lên tiếng phản bác Tần Viễn Đức.
"Ngươi lấy hôn sự của Hàm Nhi để trả nợ cờ bạc cho đứa con bất hiếu này, chuyện này mà truyền ra ngoài, người ngoài sẽ nhìn Tần gia ta như thế nào?" Tần Viễn Đức vốn muốn lấy lại thể diện nhưng mặt mũi của ông ta đã mất sạch.
"Nếu Hầu phủ biết được Tần gia ta vì 3000 lượng bạc mà lấy đích nữ để đổi, sẽ coi thường Tần gia ta như thế nào?"
"Vì tiền bạc, hài tử ngu ngốc này của ngươi suýt nữa làm mất hết thể diện của cả Tần phủ ta! Sao ta lại cưới một người ngu ngốc như ngươi về chứ."
Tần Viễn Đức nghĩ đến nếu cuộc hôn sự này thành, sau này ra ngoài người khác sẽ cười nhạo mình, tức giận không thôi.
Ông ta lạnh lùng cảnh cáo Liễu thị: "Ngươi mà còn dám cản ta, ta sẽ đánh cả ngươi."
Liễu thị bị vẻ mặt lạnh lùng của ông ta dọa sợ, lập tức không dám khuyên nữa.
Tần Vũ Thần vội vàng quỳ xuống trước mặt Tần Viễn Đức, cầu xin: "Cha, tha cho ta lần này đi, ra không dám nữa đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















