Thấy chồng đứng về phía mình, trong lòng Lý Gia Anh đắc ý vô cùng, lập tức nín bặt tiếng khóc.
Bà ta thoăn thoắt đứng dậy, phủi phủi cái mông to như cối xay rồi nói:
"Đúng thế, chú mày nói chí phải! Mau đi đốn củi ngay, nếu không thì tối nay đừng hòng có cơm mà ăn!"
Bà Vương sốt ruột can ngăn:
"Đại Vĩ à, con bé Thư Mạn nó..."
"Mẹ, mẹ đừng nói nữa! Chỉ là đi nhặt ít củi thôi mà, đứa con nít mấy tuổi trong thôn còn làm được. Nó đã là đứa con gái mười sáu tuổi đầu rồi, chẳng lẽ lại không bằng đứa trẻ con? Muốn có cơm ăn thì phải làm việc, nhà này không nuôi loại tiểu thư!" Thư Đại Vĩ vừa nói vừa liếc nhìn gương mặt tái nhợt của Thư Mạn, vẻ mặt lạnh lùng vô tình.
Dân làng xung quanh không khỏi hít sâu một hơi, cái nhà này đúng là máu lạnh vô tình. Thư Mạn bệnh nặng đến mức đó mà vẫn ép đi đốn củi, sau này nếu có việc gì chắc chắn chẳng ai dám qua lại làm ăn với loại người thế này.
Mọi người nhìn cả nhà Thư Đại Vĩ bằng ánh mắt khinh bỉ, bắt đầu xì xào bàn tán to nhỏ.
Thấy mục đích đã đạt được, cõi lòng Thư Mạn cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô chính là muốn cho mọi người thấy rõ bộ mặt độc ác của đám người Thư Đại Vĩ. Kiếp trước bản thân cô chịu bao nhiêu cay đắng tủi nhục, rốt cuộc người ngoài lại chê trách cô là kẻ vong ân bội nghĩa, trong khi đám người Thư Đại Vĩ làm đủ điều táng tận lương tâm thì thanh danh bên ngoài lại sạch sẽ thơm tho.
Kiếp này đừng hòng để bọn họ chiếm hết mọi điều tốt đẹp. Cô sẽ từ từ lột trần từng lớp mặt nạ giả tạo của bọn họ.
Lúc này, cô đã lờ mờ đoán ra ý nghĩa màu sắc của những trái tim kia. Trái tim của Thư Đại Vĩ mang màu xám, loại người này máu lạnh vô tình, không có chút lòng trắc ẩn.
Lý Gia Anh thừa biết cô đang sốt cao ngã bệnh, vậy mà vẫn đổi trắng thay đen trước mặt bàn con lối xóm, bêu rếu cô lười biếng muốn làm tiểu thư. Loại người lòng dạ hiểm độc như mẹ kế ác độc thế này, thảo nào trái tim lại đen ngòm như mực.
Còn Thư Đan Đan, kiếp trước có thể nhẫn tâm thấy chết không cứu, lại còn ra tay đẩy cô xuống hồ nước, trái tim của cô ta dĩ nhiên cũng mang màu đen tuyền.
Bà nội là người lương thiện, không chỉ cứu mạng cưu mang mà còn thương yêu cô như cháu gái ruột thịt, cho nên trái tim của người tốt sẽ có màu đỏ tươi.
Vậy còn những người mang trái tim màu cam trong đám đông kia đại diện cho điều gì?
Nghĩ mãi chưa ra câu trả lời, Thư Mạn cũng không tiếp tục bận lòng suy nghĩ nữa. Cô vừa mới sống lại một đời, sau này còn rất nhiều thời gian để từ từ tìm hiểu rõ ràng.
Nhưng mọi người đều đang nhìn, nếu bà ta không cho Thư Mạn ăn trứng, chắc chắn sẽ bị người ta gièm pha, trách móc bà ta lòng dạ sắt đá, nhưng cho cô ăn thì bà ta lại thấy xót ruột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



