Bà Vương không vui, lập tức cãi lại: "Mấy năm nay, Thư Mạn đều ăn không ngồi rồi chắc? Con bé còn nhỏ tuổi đã giúp đỡ việc nhà, bây giờ việc nhà chẳng phải đều do nó làm à? Con nói chuyện có phải trái một chút có được không? Con nhìn nó xem, gầy trơ xương ra, con bé vừa mới khỏi bệnh, con phải để con bé được nghỉ ngơi chứ?"
Thấy bà Vương cứ một mực bênh vực Thư Mạn, Lý Gia Anh không thèm đôi co thêm nữa. Bà ta chạy tọt ra giữa sân, vừa khóc vừa lu loa:
"Trời đất ơi, cái số tôi sao mà khổ sở thế này! Đứa con hoang nhặt về nuôi giờ lại muốn làm tiểu thư cành vàng lá ngọc. Nhà đã nghèo không có tiền ăn, giờ còn phải hầu hạ một đứa tiểu thư nữa chứ!"
Lý Gia Anh giật thót mình, ngớ người ra mất nửa giây, rồi sau đó lại gào thét to hơn:
"Ông dám quát tôi à? Ông dám lớn tiếng với tôi à? Tôi ở cái nhà họ Thư này làm trâu làm ngựa, chưa từng được hưởng lấy một ngày sung sướng. Củi nấu cơm hết sạch rồi nên tôi mới bảo đứa tiểu thư kia đi nhặt, thế mà nó nằm ườn trong nhà ba ngày trời không chịu làm việc. Tôi không sống nổi nữa rồi!"
Bà Vương ở trong buồng nghe con dâu bôi nhọ, đặt điều cho Thư Mạn như vậy thì biến sắc, vội vã muốn ra ngoài nói cho ra lẽ.
Thư Mạn liền giữ tay bà lại:
"Bà nội, để cháu đi ra ngoài cùng bà."
Bà Vương lộ vẻ khó xử, nhưng thấy cô kiên quyết nên đành gật đầu, cẩn thận dìu cô bước ra.
Thư Mạn vừa mới sống lại nên vẫn chưa quen với hoàn cảnh trước mắt. Sau trận ốm nặng, cơ thể cô vẫn còn rất suy nhược, bước chân giẫm trên đất mà nhẹ bẫng như đang dẫm trên mây.
Vừa bước ra tới cửa, ánh nắng gay gắt rọi thẳng vào mặt khiến mắt cô không kịp thích ứng, suýt chút nữa ngất xỉu. May nhờ có bà Vương đỡ lấy, cô mới không ngã nhào xuống đất.
"Gào khóc cái gì mà gào! Thư Mạn sốt cao suốt ba ngày, hôm nay khó khăn lắm mới hạ sốt, chị đã vội vàng bắt con bé đi làm việc, chị muốn ép chết nó đấy à?" Bà Vương lạnh giọng trách mắng.
Mọi người nhìn sang Thư Mạn, chỉ thấy cô mặc một bộ quần áo cũ sờn rách rưới. Dáng người cao một mét sáu mươi lăm nhưng do thiếu dinh dưỡng lâu ngày và lao động vất vả nên vô cùng gầy gò, quần áo mặc trên người lùng thùng như treo trên cây sào tre, dường như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể cuốn bay cô đi.
Dưới mái tóc xơ xác cháy nắng là gương mặt tái nhợt, nhưng đường nét khuôn mặt vẫn rất thanh tú, nổi bật nhất là đôi mắt to tròn, càng khiến dáng vẻ ốm yếu của cô thêm vài phần xót xa, khiến người ta không khỏi mủi lòng thương cảm.
Đúng lúc này, Thư Đan Đan tay cầm một quyển sách, bước ra khỏi cửa phòng, cô ta liếc nhìn Thư Mạn, mỉa mai nói: “Bà nội, bà nói như vậy là không đúng, củi trong nhà vốn là do chị gái đi kiếm, là do chị ta muốn lấy lòng anh Đại Bằng, bất cẩn ngã xuống nước, liên quan gì đến chúng cháu? Hừ, bây giờ lại giả bệnh trước mặt chúng ta, thật là quá đáng!”
Ngay khoảnh khắc Thư Đan Đan xuất hiện, toàn thân Thư Mạn như bị ma nhập, nhìn chằm chằm vào cô ta.
Những hình ảnh trước khi chết ở kiếp trước đều hiện lên trong đầu cô, máu toàn thân cô như đông cứng lại, nắm đấm siết chặt, trong mắt tràn đầy thù hận.
Thư Đan Đan vô tình liếc nhìn Thư Mạn, phát hiện cô vậy mà dám trừng mắt nhìn mình, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô ta, trong lòng cô ta không khỏi giật mình: Chết tiệt, cô vậy mà dám trừng mắt nhìn tôi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)