Cao Lương cảm thấy Lý Tuấn Nghị càng ngày càng hư rồi, trước kia anh luôn xụ mặt lạnh lùng, một bộ dáng anh Nghị đầu gấu, hiện giờ nhìn thấy anh, cơ hồ nhớ không nổi mấy chuyện ngầu lòi anh đã từng làm trước kia.
Cao Lương nhíu mày, nhìn ra ngoài cửa, trên quảng trường có một người đang ngồi xổm hút thuốc, thấy không rõ hình dáng, chỉ thấy màu đỏ của tàn thuốc lập lòe: "Là người nào, vì sao đi theo mọi người?" Có người theo đuôi các cô, sao cô chưa từng nghe các cô nói qua.
Chung Tiểu Hồng cúi đầu nhỏ giọng nói: "Là đồng hương của em. Hắn muốn theo đuổi em, em không muốn, hắn liền tới làm phiền em mỗi ngày."
"Nga, vậy hắn có hành vi quá khích nào không? Mọi người trở về đừng có đi một mình, đi chung mới an toàn." Cao Lương nói. Nếu đã là nhân viên của mình, cô cũng phải có trách nhiệm với vấn đề an toàn của họ.
Chung Tiểu Hồng ngẩng đầu nhìn Cao Lương, mặt lộ vẻ cầu xin: "Bà chủ, chị giúp em với. Người kia đặc biệt hạ lưu, trước kia em làm việc ở trong xưởng hắn cũng tới quấy rầy em mỗi ngày, em không có biện pháp mới nghỉ việc ở xưởng, không nghĩ tới hắn lại tìm tới nơi này."
Cao Lương nhíu mày, chuyện yêu đương đều là ngươi tình ta nguyện, lì lợm la li3m liền không thú vị, nhưng mà có mấy người đặc biệt vô sỉ cùng bỉ ổi, hắn không chiếm được, cũng không cho người khác chiếm được, chẳng khác gì dòi bọ: "Em gọi hắn tới nói chuyện, nói rõ ràng không được sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)