Ngày khai trương là thứ bảy, bởi vì hôm khai trương vào ngày nghỉ. Phía trước Cao Lương đã phát đi mấy ngàn tờ truyền đơn, truyền đơn quảng cáo là Lý Tuấn Nghị viết, còn phải nói, anh còn rất có năng lực viết văn, tuyên trueyefn cửa hàng với vị cay là chính, lại đánh vào tình cảm, nỗi nhớ nhà, sức cuốn hút rất mạnh. Hình ảnh trừ bỏ bài quảng cáo, còn có bản đồ do Cao Lương và Lý Tuấn Nghị vẽ rõ ràng, chỉ đường tới Cao Vị rất rành mạch.
Lý Tuấn Nghị và Chu Văn Võ cùng đi đặt vài lẵng hoa đưa đến cửa, cho cửa hàng thêm không khí vui mừng. Trên biển trừ bỏ bốn chữ "Cao Vị hương tình", còn in hình ảnh mì chua cay, cổ vịt, chân vịt, cánh gà ngâm ớt, làm người ta vừa thấy liền biết bán cái gì. Vào tiệm sẽ thấy ngay bàn ăn, nhà ăn không lớn, bên trong chỉ bày tám cái bàn, có thể đồng thời chứa 32 người, đương nhiên cũng có thể thêm mấy cái ghế, nhiều nhất có thể chứa hơn bốn mươi người, bên trong là bếp, dùng pha lê ngăn cách, món kho cùng mì chua cay đều làm tịa chỗ, có thể xem rõ bên trong, có thể cho giám sát vệ sinh trong bếp.
Lý Tuấn Nghị thấy không có khách, liền vào sau bếp tìm Cao Lương nói chuyện phiếm, anh thấy vẻ mặt Cao Lương bình tĩnh mà dọn dẹp phòng bếp, liền cười nói: "Hình như em không lo lắng chút nào."
Cao Lương nói: "Còn chưa tới giờ mà, không có khả năng vừa khai trương là buôn bán được ngay, đây là cửa hàng mới, để cho mọi người chậm rãi quen thuộc. Hơn nữa trên lầu còn chưa khai trương, em gấp cái gì."
"Em thật bình tĩnh." Lý Tuấn Nghị cảm thán từ đáy lòng, có đôi khi anh sẽ có ảo giác, Cao Lương thành thục và lý trí hơn rất nhiều với số tuổi của cô, như thế nào cũng không giống một cô gái mới trải đời, đại khái là biến cố bức bách cô không thể không trưởng thành, cho nên Lý Tuấn Nghị lại phá lệ đau lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
