Cao Lương đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình bước lên đoàn tàu đi về phía nam, thời gian hai đời đan xen, cô có loại cảm giác xuyên qua thời không, có thể khẳng định, chưa từng có khi nào cô cảm thấy tràn ngập chờ mong cùng vui sướng như bây giờ, cô nhìn Lý Tuấn Nghị bên người và vẻ mặt hưng phấn của hai em, chuyến tàu đang ngồi hiện tại là hướng tới một tương lai hoàn toàn mới.
Cao San và Cao Cường là lần đầu tiên ngồi xe lửa, từ khi lên xe, bọn chúng đã thăm quan toàn bộ khoang giường nằm, nếu không phải toa ăn có ngăn cách, bọn nó còn tính chạy hết cả xe lửa. Bất quá Lý Tuấn Nghị đã nói với bọn nó, dù có thể đi sang toa ghế ngồi, cũng không có biện pháp quay lại, bởi vì nơi đó nhét đầy người, gió cũng không lọt, càng miễn bàn tới người.
Đúng vậy, ít nhiều nhờ có Vương Song Hỉ, bọn họ thuận lợi mà mua được vé giường nằm, không cần chen lấn ngồi cùng những người khác, nói cách khác, Lý Tuấn Nghị thật đúng là lo lắng ba chị em Cao Lương không lên được xe. Lần này bọn họ đi trước, Chu Văn Võ mấy năm nay ít về nhà, lần này muốn nghỉ dài hạn, muốn ăn xong nguyên tiêu quay lại Quảng Châu. Lần này Vương Thu Lan cũng không theo chân bọn họ, bởi vì cô gái này tiếc tiền mua vé giường nằm, lại không mua được ghế ngồi phổ thông, cô tính xuất phát muộn hơn. Cao Lương cũng nhờ Dương Trung Hoa, đến lúc đó Thu Lan đi tìm hắn hỗ trợ mua vé đi Quảng Châu.
Cao San cùng Cao Cường vẫn luôn náo loạn đến lúc tắt đèn mới an tĩnh lại, ngày hôm sau trời sáng ngời, hai chị em đã sớm thức dậy trong tiếng "Loảng xoảng, loảng xoảng" của xe lửa, sau đó ghé vào cửa sổ xem phong cảnh bên ngoài, một bên xem một bên nghị luận. Cao Lương cùng Lý Tuấn Nghị tỉnh dậy trong tiếng ríu rít của hai chị em, liếc nhau một cái, Lý Tuấn Nghị nhìn Cao Lương mê mang chưa tỉnh ngủ hẳn, nghĩ về sau sẽ có rất nhiều cơ hội như vậy, thậm chí không lâu nữa, không cần cách xa như vậy, ngẫm lại liền cảm thấy hưng phấn khó nhịn.
Tức khắc Cao Lương cảm thấy mang hai đứa em tới Quảng Châu là đúng, cô nhớ rõ có quan điểm, hoàn cảnh sinh hoạt ảnh hưởng tầm mắt của một người, Quảng Châu phát triển, các em lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, tầm mắt sẽ được mở rộng, người cũng sẽ tự tin hơn.
Lý Tuấn Nghị không có dẫn bọn họ đi xe buýt, mà bắt một chiếc taxi, báo địa chỉ. Cao San cùng Cao Cường là lần đầu ngồi xe hơi nhỏ, đều cực kỳ hưng phấn, Cao Cường kích động đến đổ mồ hôi, giỏi quá, vừa tới Quảng Châu liền ngồi xe hơi nhỏ, ngần này đi khoe khoang với mấy người bạn nhỏ cũng đã đủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)