Lúc Cao Lương gặp lại Khuông Tú Mẫn, cảm thấy có chút xấu hổ, không biết nên dùng tâm tình gì để nói chuyện với bà. Trong lòng cô phê bình kín đáo chuyện Khuông Tú Mẫn đối đãi với Lý Tuấn Nghị, nhưng mặc kệ như thế nào, đối phương rốt cuộc vẫn là mẹ của Lý Tuấn Nghị, hơn nữa khả năng còn không quá thích mình qua lại với Lý Tuấn Nghị, đặc biệt Khuông Tú Mẫn nếu biết Lý Tuấn Nghị chuyển nhượng cổ phần cho mình, vậy khẳng định muốn sập trời.
Nhưng mà Khuông Tú Mẫn cũng không có hỏi chuyện cổ phần, bà tận lực dùng tâm thái bình thản đối mặt với Cao Lương, Cao Lương lường trước Lý Tuấn Nghị hẳn là không nói chuyện cổ phần, liền thoáng thả lỏng chút, cổ phần tuy rằng chuyển nhượng cho mình, nhưng nó cũng không phải của mình, cô chỉ đứng tên mà thôi, nếu bởi vì chuyện này sinh ra khoảng cách trong quan hệ hai người, Cao Lương sẽ cảm thấy mình phi thường oan uổng.
Buổi tối Cao Lương theo thói quen nấu cơm, đang xào đổ ăn thì bà Vương tới: "Lương Lương, quên nói với cháu, đêm nay bà tự ăn nhà, không tới nhà cháu ăn, cháu làm ít đồ ăn thôi."
Cao Lương đang xào rau dừng một chút: "Làm sao vậy, bà? Cháu làm xong rồi."
Bà Vương nhỏ giọng nói: "Mẹ Tuấn Nghị mẹ nói ở nhà cháu ăn suốt không tốt, hôm nay tự mua đồ ăn, ở nhà làm."
Cao Lương nghe bà khuyên giải an ủi, cười cười, nhưng nụ cười cũng không tới đáy mắt, cô múc đồ ăn ra: "Bà, cháu làm hơi nhiều đồ ăn. Bà mang cá chạch về đi, đây là món anh Tuấn Nghị thích."
Bà Vương cười, nói: "Vậy được, để bà mang về."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

