Uông Ngạn Quân không ý thức được chính mình nói sai, bó tay không biện pháp mà khuyên một hồi lâu. Ngô Xuân Mai rốt cuộc khóc xong, dùng cánh tay lau nước mắt, bởi vì trời quá nóng, mặc áo ngắn tay, cánh tay mướt mồ hôi căn bản không lâu được nước mắt trên mặt, ngược lại làm gương mặt trắng nõn bị bẩn. Uông Ngạn Quân thấy thế, móc khăn tay ra đưa cho cô.
Uông Ngạn Quân nhận lấy, gấp thành khối đậu hủ, nhét vào túi quần: "Không có việc gì, trời nóng như vậy, khăn ướt cũng có thể hạ nhiệt."
Uông Ngạn Quân đẩy xe: "Đi thôi. Vừa lúc tới ăn cơm trưa."
Ngô Xuân Mai có chút tò mò với cửa hàng của Khỉ Ốm, hỏi: "Tiệm anh Dương buôn bán có tốt không?"
"Cũng ổn, lát nữa em xem thì biết." Uông Ngạn Quân cưỡi xe, chậm rãi dẫm vài cái, "Đi lên đi."
Ngô Xuân Mai đỡ lấy yên sau, nhảy lên. Uông Ngạn Quân bắt đầu đi. Đây là lần đầu Ngô Xuân Mai ngồi ghế sau của một người khác phái, loại cảm giác này rất mới lạ, cô có thể tự do tự tại ngắm phong cảnh ven đường, tất cả đều giao cho người phía trước lái xe là được.
Lúc Ngô Xuân Mai đến trong tiệm, trong tiệm đã ngồi đầy người, Cao Lương cùng Khỉ Ốm đang ở trong phòng bếp bận đến khí thế ngất trời, trừ bỏ nhà Khỉ Ốm mời bạn bè thân thích, còn có hai bàn khách tới ăn cơm. Mấy người trẻ tuổi đều ở trong phòng bếp giúp đỡ, Uông Ngạn Quân cùng Ngô Xuân Mai tới cũng vội rửa tay hỗ trợ.
Cao Lương cười chào Ngô Xuân Mai: "Xuân Mai, thi xong rồi chứ?"
Ngô Xuân Mai gật gật đầu: "Ừ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)