Ngoài cửa đúng là Vương Tiểu Vân, người Cao Dũng đang tìm kiếm khắp nơi, Vương Tiểu Vân thấy Cao Lương, đầy mặt xấu hổ mà kêu một tiếng: "Em Lương."
"Không cần, em đi tiếp đãi khách đi, chị vào phòng bếp chờ em." Vương Tiểu Vân tránh tay Cao Lương, đẩy cô vào nhà, hiển nhiên chị không dự đoán được nhà Cao Lương gia có nhiều khách như vậy, có hơi sợ gặp người.
Cao Lương mỉm cười nói: "Chị dâu, bọn họ không phải khách, là bạn bè của em, thường xuyên tới nhà em, chị cũng tới ăn đi, không có việc gì." Nói xong kéo chị vào phòng.
Vương Tiểu Vân vừa thấy khách đầy bàn, tức khắc chân tay luống cuống mà cúi đầu, Cao San miệng ngọt, vội chào một tiếng: "Chào chị dâu ạ."
Cao Lương cười giải thích với mọi người: "Đây là chị dâu của em, tới thăm bọn em. Chị dâu, chúng em đều chưa cơm nước xong, cùng nhau ăn chút đi. San San, đi xới cơm cho chị dâu."
"Dạ." Cao San vội đứng dậy đi lấy chén đũa.
Cao Lương lấy ghế dựa đặt cạnh ghế mình, kéo Vương Tiểu Vân ngồi xuống. Bà Vương cùng mấy người đàn ông nhìn thấy, đều lễ phép tiếp đón: "Cùng nhau ăn đi, không cần khách sáo, chúng ta thường ăn cơm nhà Cao Lương."
Vương Tiểu Vân rất không được tự nhiên mà nắm chặt tay, Cao San đã xới cơm lại đây, cười nói: "Chị dâ, ăn cơm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

