Phong cách làm việc của Lý Tuấn Nghị rất có phong cách quân nhân, sấm rền gió cuốn, thực mau liền áp dụng hình thức sản xuất mới xuống dưới. Mỗi khâu đều có nhân viên cố định phụ trách, bất luận bước nào xảy ra vấn đề cũng dễ dàng truy cứu trách nghiệm cá nhân, kịp thời ngăn chặn tổn hại, cũng giảm bớt thời gian tìm kiếm thứ phẩm, khuân vác, ý thức trách nhiệm của công nhân cũng lớn hơn. Chỉ hai ngày thời gian, hiệu suất tăng cao tới mắt thường cũng có thể thấy được.
Chuyện này không chỉ có làm La Hồng thực sự bội phục Cao Lương, cũng khiến cho La Hồng buông xuống tâm tư theo đuổi Lý Tuấn Nghị, bởi vì so sánh, chính mình hoàn toàn cũng không có xuất sắc như Cao Lương, huống chi cô nghe nói Cao Lương là thanh mai trúc mã của ông chủ.
Lý Tuấn Nghị nằm viện, trù nghệ của Cao Lương không có đất dụng võ, anh xuất viện, mới chân chính bắt đầu phát huy tác dụng. Cao Lương mỗi ngày đều nấu biến đổi đa dạng cho Lý Tuấn Nghị, các loại cháo dưỡng dạ dày, cháo canh dinh dưỡng thay phiên tới, Cao Lương còn học theo người địa phương ở chợ bán thức ăn cách hầm canh, mới mấy ngày, gương mặt gầy ốm của Lý Tuấn Nghị liền đ ẫy đà lên rõ ràng, khí sắc cũng tốt hơn.
Lý Tuấn Nghị thích ăn cay, hiện giờ bị bắt sửa khẩu vị thanh đạm, nếu không phải thủ nghệ Cao Lương tốt và tình yêu chống đỡ, với anh mà nói không khác gì chịu ngược. Uống cháo và canh mấy ngày, Cao Lương rốt cuộc đổi thành ẩm thực bình thường cho anh, cũng vẫn thủy chung với đồ ăn thanh đạm, bất quá với tay nghề của Cao Lương, dù đồ ăn thanh đạm cũng có thể làm ra mười phần tư vị.
Đồ ăn ngon đều do thời gian dài mài gũa ra, Cao Lương ở bên này cũng không có việc khác, chuyên tâm nấu cơm cho Lý Tuấn Nghị, mỗi ngày đều tìm mọi cách làm món ăn mới. Thậm chí còn chạy đến hiệu sách Quảng Châu tìm mua thực đơn, bất đắc dĩ thời nay mọi người không coi trọng ăn uống chi dục, cư nhiên một quyển thực đơn cũng không có, Cao Lương cảm thấy chính mình hẳn nên soạn mấy thực đơn gửi cho nhà xuất bản, nói không chừng liền thành tác gia. Bất quá cô vẫn tìm được một quyển thực đơn, tuy rằng là dùng nửa thơ nửa văn để viết, Cao Lương cũng vẫn xem đến ngon lành, có đôi khi nhìn đến chỗ không thể xác định, liền nhờ cố vấn là anh em Lý gia, Lý Tuấn Nghị tuy rằng chưa từng vào đại học, nhưng ngữ văn còn cao hơn Lý Tuấn Vĩ, thông thường nội dung anh giải thích Lý Tuấn Vĩ đều không thể nào phản bác. Cao Lương liền thấy lạc thú học tập vài dạng món ăn, làm cho Lý Tuấn Nghị nếm thức ăn tươi.
Ngày đó Chu Văn Võ ở trong văn phòng nói: "Tuấn Nghị, ông xem ta có phải tôi béo lên không? Dây lưng đều đã nới ra một khoảng rồi."
Lý Tuấn Nghị nâng đôi mắt nhìn gương mặt tròn xoe của ông bạn, nhàn nhạt nói: "Đừng nóng vội, lập tức là có thể gầy lại."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)