Cao Lương vốn đang mang theo tâm tình có chút thấp thỏm bất an nhưng thanh âm kinh hỉ của Lý Tuấn Nghị làm tan thành mây khói, cô không khống chế được kích động, chỉ nhẹ nhàng kêu một tiếng: "Anh Tuấn Nghị." Đôi mắt nhìn Lý Tuấn Nghị gầy ốm tiều tụy, vành mắt nhịn không được có điểm chua xót, cô dùng sức chớp chớp mắt, khống chế mình không rơi lệ xúc động.
Cao Lương nhẹ nhàng đi qua, ngồi xuống cạnh giường bệnh, tầm mắt vẫn luôn không rời mặt Lý Tuấn Nghị: "Anh gầy rồi."
Lý Tuấn Vĩ cũng nói tiếp: "Đúng vậy, anh gầy tới mức không nỡ nhìn."
Lý Tuấn Nghị đột nhiên cười xán lạn: "Tân niên vui vẻ!"
Cao Lương sửng sốt, mới nhớ tới hôm nay là mùng một tết, cô nhấp môi: "Tân niên vui vẻ!"
Lý Tuấn Vĩ nói: "Anh, em chúc tết cho anh, chúc thân thể anh sớm ngày khỏe mạnh, tiền tài cuồn cuộn! Bao lì xì của em đâu."
Lý Tuấn Nghị lại đem ánh mắt chuyển lên em trai, tên nhóc này có biết nhìn hay không, luôn nói chêm vào, phải sai nó đi ra ngoài mới được: "Bao lì xì sẽ có, chờ anh xuất viện đi. Em đi rót giúp anh bình nước."
Lý Tuấn Vĩ vội nói: "Được, lấy nước ở đâu ạ?"
Lý Tuấn Nghị nói: "Đi ra ngoài tìm hộ sĩ hỏi một chút sẽ biết."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


