: Thienyetkomanhme
"Tôi không bảo anh trả tiền bây giờ. Thân thể cậu khỏe chưa?" Cao Lương từ trên xe xuống, nhìn Lưu Bưu, từ bề ngoài tựa hồ nhìn không ra cái gì, chỉ là rất gầy, so với Khỉ Ốm còn gầy hơn, cắt tóc ngắn lúc sau bộ dáng thiếu chút lệ khí, lại có vẻ có chút trẻ con, Cao Lương hoài nghi hắn cũng tầm tuổi mình, hơn nữa Cao Lương còn ngoài ý muốn phát hiện ngũ quan của hắn còn rất đoan chính, phỏng chừng là trước đây bộ tóc quăn quá đoạt mắt, cho nên làm người ta bỏ qua diện mạo của hắn.
Lưu Bưu ngẩng đầu liếc nhìn Cao Lương, xoay mặt đi: "Chúng tôi là người mệnh tiện, không chết được."
Cao Lương nghe thấy ngữ khí hắn có chút thiếu tự trọng, hơi hơi có chút nhíu mày, nói: "Tôi có nghe nói chuyện của cậu, cái tên mặt thẹo kia không đến tìm cậu gây phiền toái nữa chứ?"
Lưu Bưu sửng sốt, sau đó nhếch miệng, khinh thường mà nói: "Hắn dám!" Nói xong liền nhấc chân đi tiếp.
Cao Lương đẩy xe đuổi kịp hắn: "Năm nay cậu bao tuổi rồi?"
Lưu Bưu thô giọng nói: "Cô hỏi cái này làm gì?"
Cao Lương cười một chút nói: "Tôi cho rằng giao tình giữa chúng ta cũng coi như là bằng hữu."
Lưu Bưu thô thanh thô khí mà nói: "Cô hỏi cái này làm gì? Liên quan gì tới cô?"
Cao Lương không chịu ảnh hưởng ngữ khí ác liệt của hắn: "Cổ nhân nói, ' anh hùng không hỏi xuất xứ ', cậu mới không đến hai mươi tuổi, tính tương lai cậu sống đến 80 tuổi, nhân sinh còn chưa tới một phần tư đâu, còn có thanh xuân niên hoa cùng tương lai tốt đẹp chờ cậu, cho nên không cần tự sa ngã. Cậu không nên giống như trước kia thu phí bảo hộ gì đó, đó là không đúng, cậu hẳn là dựa vào chính đôi tay mình tạo ra tương lai tốt đẹp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


