Qua năm mới, hôn kỳ của Cao Phán cũng tới gần. Cao Lương đã lục tục đặt của hồi môn tới, váy cưới cũng là Cao Lương cùng các nhà thiết kế may riêng cho Cao Phán, liền chờ tới Bắc Kinh sẽ mua thêm đồ điện.
Vốn dĩ Lý Tuấn Nghị còn đề nghị, nếu không dứt khoát mua một chiếc xe cho Cao Phán làm của hồi môn. Cao Lương nghĩ nghĩ, cảm thấy không cần thiết, tuy rằng bọn họ không thiếu tiền, cũng mua được xe nhưng thời buổi này xe quá ít công năng, thứ hai kể cả cha mẹ còn trên đời, bọn họ cũng sẽ không cho của hồi môn như thế, mình là chị cả, hà tất phải tự tăng thêm gánh nặng cho cả nhà, cũng tránh thân thích nhà Lý Tuấn Nghị lắm lời. Huống hồ không mua xe, Cao Phán cũng chưa chắc để ý, mình cũng chưa từng bạc đãi con bé.
Thời điểm cách hôn lễ còn một tuần, Cao Lương nhận được điện thoại của Khuông Tú Mẫn: "Cao Lương à, mẹ có chuyện này muốn nói với con, vốn dĩ em gái con kết hôn con phải đi, nhưng con đang có thai, nên tốt nhất đừng đi tham gia hôn lễ, như vậy sẽ rất mệt, đối với đứa nhỏ trong bụng và em gái con đều không tốt."
Cao Lương chấn động: "Còn có tập tục như thế?"
Điều thứ nhất cô nghĩ đến là tìm bà nội, sau khi bà nội nghe xong nói: "Chúng ta bên kia kỳ thật cũng chú ý chuyện này, nói là thai thần sẽ va chạm với hỉ thần, nhưng chỉ cần quan hệ không thân thì ảnh hưởng không lớn, không cần vào phòng tân hôn, ngồi lên giường tân hôn là được. Nhưng Quảng Đông bên này nói tốt nhất là không cần đi, bởi vì đối với đứa nhỏ và tân nương đều không tốt, tân nhân nhìn thấy thai phụ, khả năng cả đời đều không thuận lợi."
Cao Lương nghe xong, yên lặng suy nghĩ thật lâu, tuy rằng đây chỉ là một loại tập tục truyền thống, chưa chắc là sự thật, nhưng sự tồn tại của cô vốn đã rất huyền huyễn, cho nên tốt nhất vẫn tránh một chút đi, đều tốt với đứa nhỏ trong bụng và Cao Phán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


