Ba nhà thiết kế xưởng Chu Văn Võ không muốn đi theo hắn, tuy rằng Chu Văn Võ nhìn ra tiềm lực của Thanh Mai, cũng muốn noi theo Lý Tuấn Nghị tự làm nhãn hiệu riêng, nhưng thẩm mỹ của hắn ở trong ngành trang phục không bằng Cao Lương, cho nên cho tới nay cũng chỉ có thể theo sát trào lưu đại chúng thiết kế một ít kiểu dáng phổ thông, trước sau cũng chưatìm được phong cách riêng. Hiện giờ nhà thiết rời đi, hắn cũng không cố giữ lại, còn thuận tiện giới thiệu mấy người này tới chỗ Lý Tuấn Nghị.
Lý Tuấn Nghị vừa lúc đang tính mở rộng quy mô bộ phận thiết kế, liền đủ số tiếp nhận ba người này. Thanh Mai thành công, làm hùng tâm của Lý Tuấn Nghị càng lúc càng lớn, anh cảm thấy bọn họ nếu có thể làm trang phục nữ, như vậy cũng có thể làm cho nam. Đặc biệt là mấy năm nay hắn đã có kinh nghiệm gia công tây trang cho nhãn hiệu nước ngoài, công nhân trong xưởng hoàn toàn có thể chế tác tây trang chát lượng cao, đã có Thanh Mai thì nên có cả Trúc Mã, vừa lúc xứng một đôi.
Cao Lương nghe xong ý tưởng của Lý Tuấn Nghị, thiếu chút nữa cười chết: "Trúc Mã nam trang? Cũng quá khó nghe, thời trang trẻ em gọi là Trúc Mã còn tạm."
Lý Tuấn Nghị vừa nghe, sau đó ánh mắt sáng lên: "Có thể, liền làm thời trang trẻ em, Tiểu Thanh mai và Tiểu Trúc Mã, thời trang nam, nữ rồi trẻ em chúng ta đều làm hết! Vừa lúc Cao Phán thiết kế thời trang trẻ em, đến lúc đó con bé còn có thể tới quản lý."
Cao Lương nhìn Lý Tuấn Nghị, đôi mắt sáng lấp lánh: "Ông xã, anh càng ngày càng có ý tưởng, thật là lợi hại!"
Tiếng ông xã này làm Lý Tuấn Nghị thiếu chút nữa vui chết, trong tình huống bình thường Cao Lương sẽ không kêu gọi ông xã, trừ phi ở trên giường bị ép quá mới gọi: "Em vừa gọi anh là gì? Lại kêu một tiếng tới nghe một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


