Buổi tối Uông Ngạn Quân đưa Xuân Mai trở về, quả nhiên đã ăn cơm ở bên ngoài. Mấy người bạn vây quanh bếp lò nói chuyện tới khuya mới tan. Cao Lương cùng Ngô Xuân Mai ngủ chung một giường, không có người khác, hai cô mới tâm sự chuyện riêng tư.
Ngô Xuân Mai nằm trong ổ chăn, nhìn Cao Lương: "Cao Lương, thấy bạn gái cũ của Lý Tuấn Nghị cậu không tức giận sao?"
Cao Lương sửng sốt, sau đó thở dài nói: "Không thoải mái nhưng không đến mức tức giận, cô ấy cũng không mắng tớ. Kỳ thật tớ cảm thấy cô ấy cũng rất đáng thương, căn bản là không biết đối xử với người khác như thế nào. Nhưng khẳng định vẫn sẽ để ý, tớ đã quen anh Tuấn Nghị từ sớm, nếu thích anh ấy sớm một chút,không có sự xuất hiện của người khác." Bất quá cô cũng chỉ nói như vậy, kể cả thích Lý Tuấn Nghị từ sớm, hơn phân nửa cũng sẽ không hành động gì, lúc ấy cô vẫn là một con bé không hiểu chuyện, Lý Tuấn Nghị cũng sẽ không chú ý tới cô, cho nên duyên phận của cô và Lý Tuấn Nghị, sẽ không bắt đầu sớm hơn, tới thời điểm sẽ bắt đầu. Kỳ thật bắt đầu muộn cũng không phải là chuyện xấu, anh chịu tổn thương, mới biết cái gì mới là chân chính thích hợp với bản thân, bọn họ xem như đùng người đúng thời điểm đi, khá tốt.
Cao Lương dời đề tài: "Tối nay cuậ với anh Uông ăn cơm ở đâu?" Hiện tại còn đang ăn tết, trên đường phỏng chừng không nhiều tiệm mở cửa, Uông Ngạn Quân mang cô về nhà ăn cơm sao?
Ngô Xuân Mai quả nhiên có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng mà nói: "Ăn ở nhà họ hàng anh ấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



