Nhưng lại không biết có những người chỉ biết được đằng chân lân đằng đầu, Cao Linh Tuyết tuyệt đối là loại người được voi đòi tiên. Cô ta đã cướp đồ của Trì Thư Nhan mấy lần, ăn được chút ngon ngọt liền càng không coi người em họ này ra gì. Hễ không có tiền tiêu vặt, hoặc nhìn trúng món đồ nào của Trì Thư Nhan, thì bằng mọi cách cũng phải chiếm cho bằng được.
Thêm vào đó, bác ba Trì Quế Hoa cực kỳ trọng nam khinh nữ, cho rằng con gái là đồ bỏ đi, tuy không đến mức ngược đãi như đối với Trì Thư Nhan, nhưng so với thái độ đối với hai đứa con trai thì đúng là một trời một vực. Thế nhưng, Trì Lăng Diễm lại cực kỳ yêu thương đứa con gái duy nhất là Trì Thư Nhan. Chính vì điều này khiến Cao Linh Tuyết cảm thấy chênh lệch rất lớn, càng thêm ghen ghét Trì Thư Nhan.
Cao Linh Tuyết ở bên ngoài đập cửa ầm ầm cả buổi trời, thấy Trì Thư Nhan vẫn chưa có ý định ra mở cửa, liền càng thêm tức giận. Gần đây cô ta nhìn trúng miếng ngọc bội trên cổ Trì Thư Nhan, muốn Trì Thư Nhan đưa cho mình, nào ngờ Trì Thư Nhan vốn ngoan ngoãn nghe lời lại không chịu. Ban đầu cô ta cũng không vội, dù sao chỉ cần là thứ cô ta muốn thì cuối cùng cũng sẽ có được, nhưng hôm nay cậu tư đến nhà họ, lại càng kích thích cô ta thêm một lần nữa.
Vừa rồi vì vụng về làm vỡ bát đĩa, bị mẹ cốc đầu mắng một trận, sau đó cậu tư lại đưa Trì Thư Nhan đến, vừa mua ba ba về tẩm bổ, vừa dặn dò bọn họ phải chăm sóc Trì Thư Nhan cho tốt. Cái vẻ yêu thương hết mực ấy khiến cô ta từ lâu đã bốc hỏa, trong lòng vừa ghen tị vừa đố kỵ, tại sao thứ tốt gì cũng đều là của Trì Thư Nhan, chẳng qua là do cô đầu thai tốt hơn thôi. Trong lòng cô ta đầy oán niệm, nghĩ tại sao cậu tư không phải là bố ruột của mình, nếu là bố ruột thì tốt biết mấy.
Trong lòng không vui, liền muốn đi tìm Trì Thư Nhan gây sự, nhưng nhìn cánh cửa đóng chặt, lửa giận càng bốc lên, thật sự cho rằng bố đến rồi có người chống lưng thì dám không coi cô ta ra gì sao. Cô ta đập cửa mạnh một cái, lớn tiếng mắng: "Trì Thư Nhan, đồ tiện nhân, mày cứ đợi đấy, đợi bố mày đi rồi, tao sẽ cho mày đẹp mặt!"
Đối với những động tĩnh này, cách âm ở đây thật sự không tốt, hai người lớn đang bận rộn ở dưới nhà coi như không có chuyện gì xảy ra.
……
Trên bàn ăn có năm món mặn một món canh, hai món mặn ba món chay, đặc biệt là bát canh ba ba thơm phức đặt ở giữa, khiến bữa tối hôm nay có vẻ rất thịnh soạn. Chỉ là món mặn và canh ba ba đều được đặt nghiêng về phía gia đình Cao Viễn Tân và Cao Viễn Dương, trước mặt Trì Thư Nhan chỉ đặt hai đĩa rau xào gần như không có dầu mỡ.
Trì Thư Nhan nhìn mà mất hết hứng thú.
"Mẹ, thơm quá, thơm quá, con muốn ăn thịt!" Cao Viễn Tân bảy tuổi vừa ngửi thấy mùi thơm của canh ba ba liền chỉ vào bát canh làm ầm ĩ.
"Được, được, cục cưng của mẹ, mẹ múc cho con ngay." Trì Quế Hoa vẻ mặt yêu thương chiều chuộng, cầm muôi lên bắt đầu múc canh. Trước tiên múc cho hai đứa con trai cưng của mình đầy ắp thịt và nước canh, gần như sắp tràn ra ngoài. Đến lượt chồng Cao Hàn và mình, bà ta cũng không hề nương tay múc đầy ắp thịt, ngay cả Cao Linh Tuyết vốn hay kén chọn cũng được chia một hai miếng thịt. Đến lượt Trì Thư Nhan, thịt trong canh ba ba đã bị chia hết sạch sẽ.
Chỉ còn lại nước canh trong vắt.
Trì Quế Hoa còn giả vờ ngạc nhiên, rồi nói: "Nhan Nhan, nước canh là phần tinh túy nhất, cháu thân thể hơi yếu, nên bồi bổ nhiều một chút, phần canh ba ba còn lại đều là của cháu đấy."
Trì Quế Hoa hoàn toàn không cảm thấy hành vi của mình có gì không ổn, ngược lại còn nghĩ đến hồi nhỏ mình cũng không được ăn những thứ tốt như vậy, con bé này có canh uống là tốt lắm rồi. Giọng điệu ấy cứ như Trì Thư Nhan đã chiếm được bao nhiêu lợi lộc vậy.
Trì Thư Nhan suýt nữa thì bị chọc cười, nhưng những việc Trì Quế Hoa làm đều nằm trong dự liệu của cô, cô cười khẩy một tiếng nói: "Bác ba, bác thật là hào phóng, canh ba ba bố mua cho cháu, bác chỉ chừa lại cho cháu một nồi nước trong."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
