Dương Thần Thần rõ ràng chú ý đến vẻ mặt sợ hãi khác thường của Trì Thư Nhan, mười cô gái thì có chín cô rưỡi sợ chó, Dương Thần Thần thích nhất là nhìn thấy người khác sợ hãi bộ dạng của cô ta, nham hiểm đắc ý cười, tốt nhất là cào nát khuôn mặt của Trì Thư Nhan, âm thầm ra lệnh, quả nhiên con chó sói dài hai mét kia đã sẵn sàng, đôi mắt xanh băng giá nhắm vào Trì Thư Nhan, giơ nanh vuốt sắc nhọn lên, đột nhiên lao về phía Trì Thư Nhan.
Trì Thư Nhan lập tức sợ đến mặt mày tái mét, mồ hôi lạnh đầm đìa, cũng nhất thời quên mất năng lực của mình, theo bản năng quay đầu bỏ chạy, nhắm chặt hai mắt, túm lấy thứ gì đó trong không trung, cũng không quan tâm là túm được cái gì liền dán chặt vào, bộ dạng hận không thể giấu mình đi.
Kỷ Trăn Bách hiển nhiên không ngờ tới tình huống này, bị Trì Thư Nhan nhào tới mạnh mẽ, người lại không nhúc nhích, khuôn mặt lạnh lùng thâm thúy ngẩn ra, đôi mắt phượng hơi xếch lên lạnh lùng uy nghiêm lóe lên vài tia kinh ngạc. Đôi môi mỏng hình thoi đỏ tươi như máu mím chặt, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ nhắn vùi mặt vào ngực mình. Lông mày lại nhíu chặt, anh ngày thường không thích người khác chạm vào, lúc này trong lòng lại không sinh ra nhiều bài xích, mắt hơi nheo lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
