Trì Thư Nhan buổi chiều quay lại trường học một chuyến, thế nhưng họa vô đơn chí, giáo viên chủ nhiệm Ôn Minh Châu trước mặt cả lớp không kiêng nể gì mắng Trì Thư Nhan không ra gì, mượn điểm bài kiểm tra tháng trước mà nói quá lên, cuối cùng thông báo cho cô chuyển lớp.
Phải biết trường Nhất Trung Ninh An được chia thành lớp nhanh lớp chậm hay còn gọi là lớp A lớp B, học sinh có thành tích tốt đều tập trung ở lớp nhanh, thành tích kém hơn thì được phân vào lớp chậm, bình thường trong các kỳ thi xếp hạng, học sinh lớp nhanh bị đá ra khỏi lớp nhanh đối với học sinh mà nói đều là một sự sỉ nhục lớn, huống chi Trì Thư Nhan lại bị trực tiếp điểm danh phê bình thông báo trước mặt mọi người như thế này.
Thêm vào đó hiện tại lại là thời điểm quan trọng, chưa đầy nửa tháng nữa là đến kỳ thi đại học, nếu là người có tâm lý không tốt, đừng nói là ôn tập cho tốt, chỉ sợ sẽ vì mất mặt mà xấu hổ không dám gặp ai, cho dù là người có tâm lý tốt, cũng có thể chịu chút ảnh hưởng không tốt.
Nhưng may mắn thay, cô không phải là một đứa trẻ thực sự, Trì Thư Nhan ngẩng đầu nhìn giáo viên chủ nhiệm đang nói năng hùng hồn nhưng thực chất là kẻ hám lợi, kiếp trước giáo viên chủ nhiệm này đã nhiều lần nịnh bợ nhà Ngô Văn Vân, cộng thêm mẹ Ngô Văn Vân thường xuyên tặng quà cáp, vì vậy bà ta rất coi trọng đám người Ngô Văn Vân. Uổng công kiếp trước cô ngây thơ còn tưởng là do thành tích của mình không đủ xuất sắc, giáo viên chủ nhiệm mới bỏ bê.
Trì Thư Nhan lập tức đoán ra, chắc chắn là mẹ của Ngô Văn Vân, Dương Ngọc Trân thấy ở đồn cảnh sát không chiếm được tiện nghi gì, bụng đầy oán khí không biết trút vào đâu, liền gọi điện thoại cho giáo viên chủ nhiệm.
Ôn Minh Châu ngạc nhiên nhìn Trì Thư Nhan bị vô ta mắng lâu như vậy, vẫn một mặt bình tĩnh, cô ta còn tưởng bị bà ta nói như vậy, cô nhất định sẽ khóc lóc, mặt đầy xấu hổ.
Nhưng cô ta cũng lười nghe Trì Thư Nhan khóc lóc, vì vậy tâm trạng tốt hơn một chút, liền vừa đấm vừa xoa nói: "Cô giáo cũng là bất đắc dĩ, em phải hiểu nỗi khổ tâm của cô giáo, tuy là lớp bình thường, nhưng giáo viên lớp năm nói bài chậm hơn, cũng phù hợp với tiến độ học tập của em."
"Thôi, cô không cần nói lời hay nữa, em đồng ý chuyển lớp." Trì Thư Nhan vén tóc ra sau tai, cười rạng rỡ nói: "Em cũng biết bố em không tặng quà cho cô nên cô luôn không vui, lần này mẹ Ngô Văn Vân lại tặng cô bao nhiêu quà? Cô cần gì phải nói những lời này để lừa em."
"Trì Thư Nhan! Em nói bậy bạ gì đó!" Ôn Minh Châu lúc đầu kinh ngạc sau đó tức giận nhìn Trì Thư Nhan, trong suốt sự nghiệp giảng dạy lâu dài của cô ta chưa từng có học sinh nào dám nói chuyện với cô ta như vậy, hơn nữa lại là một cô bé vốn có ấn tượng luôn im lặng nhút nhát, hơi hướng nội.
Trì Thư Nhan không đợi Ôn Minh Châu nói thêm gì nữa, xách cặp sách, quay đầu lại mỉm cười với các bạn học trong lớp: "Thật tốt, đến lớp nào cũng được, sau này nếu gặp em thì cứ coi như không quen biết, em sẽ rất cảm kích mọi người." Nói xong cúi chào cả lớp. Xoay người rời đi không ngoảnh đầu lại.
Lớp học im phăng phắc, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, học sinh lớp 12/1 đều ngây người, Trì Thư Nhan ngày thường hướng nội nhút nhát lại dám công khai cứng rắn đối đầu với giáo viên chủ nhiệm, kinh ngạc nhìn bóng lưng rời đi của Trì Thư Nhan, nhớ lại những lời cô vừa nói, bọn họ lại mơ hồ cảm thấy có chút áy náy.
"Thực ra Trì Thư Nhan chỉ là thỉnh thoảng hơi chậm chạp hướng nội, cô ấy cũng không làm gì sai." Một nữ sinh mềm lòng khẽ lên tiếng.
Hơn nữa, cô cũng phát hiện ra rằng đôi khi thành tích học tập không tỷ lệ thuận với phẩm chất con người. Lúc mới chuyển đến lớp 12A5, cô đã nghĩ mình sẽ bị hỏi dò nguyên nhân, thậm chí còn chuẩn bị tinh thần đón nhận những lời lẽ ác ý nhất. Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên là các bạn học lớp 12A5 lại đón tiếp cô rất nồng nhiệt như những học sinh chuyển trường bình thường khác, rồi ai làm việc nấy, không hề có ý định khơi lại vết thương lòng của cô.
Thêm vào đó, Trì Thư Nhan không còn là cô gái nhút nhát, kém giao tiếp của kiếp trước nữa. Trải qua nhiều sóng gió, tính cách cô cũng trở nên hoạt bát hơn, nên cuộc sống ở lớp 12A5 khá thoải mái, kết giao được vài người bạn bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

