Tên chị đại kia nghịch dao trong tay, lưỡi dao sáng loáng phản chiếu vào mắt Trì Thư Nhan, cô ta chậm rãi bước tới vừa nói: "Trì cái gì Nhan, mày gan thật đấy, mày là cái thá gì mà dám động vào chị em của tao? Hôm nay chị đây sẽ dạy cho mày bài học làm người."
Thấy Trì Thư Nhan không nói gì, cô ta nhíu mày, tức giận hừ một tiếng, nói rồi định dí dao vào mặt cô.
"Chị Huệ, chị tránh ra trước đã." Ngô Văn Vân bưng một chậu nước bẩn lớn tới, gọi với Trương Ngọc Huệ.
"Hửm? Nước gì đây? Sao hôi thế?" Tiêu Lạc Dung bịt mũi, liếc nhìn, thấy chậu nước vừa vàng vừa đen, đục ngầu không chịu được: "Cậu lấy c*t cho vào à, ôi, ghê quá." Cô ta lập tức nhảy ra xa.
Những nữ sinh khác cũng bịt mũi tránh ra một khoảng trống lớn, vừa oán trách: "Thối chết mất! Ngô Văn Vân cậu làm cái gì vậy?"
Ngô Văn Vân đeo khẩu trang, bản thân cô ta cũng thấy buồn nôn không chịu được, chậu nước này có cả nước tiểu lẫn phân, còn cạo cả ghét bẩn trong bồn cầu và máu kinh nguyệt trên giấy vệ sinh, trộn lẫn với nước lau nhà vệ sinh. Ánh mắt cô ta độc ác như rắn, làm bộ định hắt lên người Trì Thư Nhan.
"Ê, khoan đã, khoan đã." Hai nữ sinh to con vừa giữ Trì Thư Nhan nghe thấy trong chậu là mấy thứ bẩn thỉu đó, lại thấy Ngô Văn Vân định hắt tới, sợ hãi luống cuống, vội vàng nhảy sang một bên.
Trì Thư Nhan cũng nhanh nhẹn né tránh, cả chậu nước bẩn đó bị hắt vào khoảng không.
"Đệt mẹ mày, Ngô Văn Vân, thật sự hắt à!" Hai nữ sinh vừa giữ Trì Thư Nhan chửi ầm lên.
"Đệt mẹ mày, hai đứa bây mau giữ con nhỏ đó lại!" Ngô Văn Vân thấy hắt vào khoảng không thì tức đến đỏ mặt, Trì Thư Nhan vậy mà còn dám né, tức giận mắng: "Làm tốn công tao rồi. Thôi, thôi, hai đứa bây cứ ấn đầu nó vào đống đó đi."
Sau khi Ngô Văn Vân bật đèn pin, những nữ sinh khác mới hoàn hồn, cũng vội vàng bật đèn pin điện thoại, chiếu sáng rực cả nhà vệ sinh. Ánh sáng lạnh lẽo mỏng manh xua tan bóng tối đáng sợ, nhưng không biết có phải ảo giác hay không, họ luôn cảm thấy có luồng gió lạnh lẽo luồn vào gáy, khiến cổ lạnh toát.
"Nhà vệ sinh này sao âm u thế?" Một nữ sinh kêu lên: "Hay là chúng ta về nhà thôi."
"Hừ, nhát gan." Trương Ngọc Huệ chế nhạo: "Nhiều người thế này, sợ gì chứ? Chẳng lẽ các cậu còn tưởng nhà vệ sinh này có ma? Học hành đến nơi đến chốn rồi mà, ngay cả tôi còn biết trên đời này không có ma."
"Sao lại không có ma? Ở đây đã từng có một nữ sinh chết." Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, trong nhà vệ sinh nhỏ giọt nước, giọng nói ấy như được phủ một lớp voan mỏng.
Trương Ngọc Huệ và những người khác lần theo tiếng nói nhìn lại, mới phát hiện đó là Trì Thư Nhan, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng không nói cũng không phản kháng.
Khuôn mặt Trì Thư Nhan gần như chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm, đầu hơi cúi xuống, cả người như một giọt mực hoàn toàn hòa vào bóng tối.
Đám nữ sinh đột nhiên thấy cô như vậy, sắc mặt đại biến, kinh hãi lùi lại vài bước, tim đập thình thịch, dáng vẻ lúc này của Trì Thư Nhan khiến họ không khỏi liên tưởng đến những cảnh trong phim ma.
"Trì Thư Nhan, mày tưởng giả thần giả quỷ là có tác dụng à?" Ngô Văn Vân nhíu mày nhìn đám nữ sinh đã lùi lại vài bước, giơ điện thoại chiếu thẳng vào Trì Thư Nhan. Một tay không chút khách khí túm lấy cổ áo Trì Thư Nhan, quát lớn: "Ngẩng đầu lên cho tao! Mày không phải muốn giả ma à? Tao sẽ đánh mày thành ma thật!"
"Các cậu mau tới giúp tôi!" Ngô Văn Vân ra hiệu cho đám nữ sinh đứng bên cạnh lại giúp đỡ, thấy họ không động đậy, đành phải hét lên: "Lâm Thần Thần, Tiêu Lạc Dung, hai người không muốn trả thù nữa à?"
Nghe Ngô Văn Vân nói vậy, Lâm Thần Thần và Tiêu Lạc Dung đành phải tiến lên, mỗi người giữ một cánh tay Trì Thư Nhan.
"Mày không ngẩng đầu lên? Tao cho mày không ngẩng đầu lên!" Ngô Văn Vân giơ tay tát một cái, "Chát!" một tiếng, một nữ sinh hét lên thảm thiết.
"Ngô Văn Vân, mày bị điên à, đánh tao làm gì?" Lâm Thần Thần bên cạnh hét lên chửi bới.
Ngô Văn Vân sững người, rõ ràng cô ta đánh về phía Trì Thư Nhan, nhưng vết sưng đỏ cùng dấu móng tay trên má Lâm Thần Thần lại vô cùng rõ ràng. Cô ta không tin, nhìn chằm chằm vào Trì Thư Nhan, nghiến răng nghiến lợi, lại giơ tay tát thêm một cái, "Chát!" một tiếng, lần này là Tiêu Lạc Dung kêu lên.
"Rốt cuộc mày đánh cô ta hay đánh bọn tao hả?" Tiêu Lạc Dung tức giận, ôm lấy má sưng đỏ, phẫn nộ nhìn Ngô Văn Vân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
