“Mơ thấy mình biến thành một con chuột, còn có một con mèo đáng sợ đuổi theo con, sắp nuốt chửng con rồi.” Trì Thư Nhan cười toe toét: “Con còn tưởng mình sắp chết rồi, ba còn chưa đến cứu con.”
“Phủi phủi, trẻ con nói không linh nghiệm, đại cát đại lợi.” Vẻ lo lắng trên mặt Trì Lăng Diễm tan đi một chút, gõ gõ đầu Trì Thư Nhan, bản thân ông không tin mấy thứ này lắm, nhưng nghe Trì Thư Nhan nói như vậy, ông vẫn giữ thái độ “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”.
Hai người về đến nhà, căn nhà sang trọng trống rỗng, lạnh lẽo không chút hơi người, đồ đạc phủ một lớp bụi mỏng.
“Bảo bối, con ngồi trên ghế sofa trước đi.” Trì Lăng Diễm kéo tấm vải phủ trên ghế sofa ra, may mà bên trên còn sạch sẽ, ông cởi áo khoác ngoài, bên trong mặc một chiếc áo sơ mi trắng, xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, vừa dặn dò: “Nếu đói thì ngậm mấy viên kẹo trước.”
Trì Thư Nhan gật đầu, vừa hỏi: “Ba có cần con giúp không?”
“Không cần, không cần, đừng có giúp mà lại thành phá.” Trì Lăng Diễm cười nhạo cô, bóc kẹo đưa đến bên miệng cô, nhìn phòng khách và nhà bếp ở tầng một, hít một hơi, bực bội vò đầu, biết thế này phải về nhà ở thì đã gọi người giúp việc đến dọn dẹp rồi.
“Ba, điện thoại của ông nội gọi kìa.” Trì Thư Nhan nhìn chiếc điện thoại đang đổ chuông trên bàn trà kính, hướng vào trong bếp gọi.
Trì Thư Nhan vừa gọi một tiếng, Trì Lăng Diễm đeo tạp dề hình vịt vàng trước ngực vội vàng sải bước dài đi ra hỏi: "Cục cưng, làm sao vậy?"
Trì Thư Nhan khịt mũi coi thường, thật sự là câu view, vì tin tức giật gân mà dám bịa đặt cả nhà họ Kỳ, không biết chết như thế nào. Tuy cô chưa gặp vị Cửu gia họ Kỳ này, nhưng kiếp trước đã từng tiếp xúc với những người khác trong nhà họ Kỳ. Nhà họ Kỳ ở Đế Đô thật sự là một sự tồn tại đặc biệt, không chỉ vì nền tảng vững chắc, gia tộc quyền quý giàu có, mà còn vì gia phong nhà họ Kỳ rất nghiêm chỉnh, là một gia tộc tích đức hành thiện nhiều đời, phúc đức thâm hậu, vận thế rất thịnh vượng.
Và điều quan trọng nhất, cũng là một nghi hoặc quanh quẩn trong lòng Trì Thư Nhan, những người nhà họ Kỳ mà cô tiếp xúc tự nhiên đều là những người có vận khí cực tốt, nhưng những người nhà họ Kỳ mà cô gặp hầu hết đều nhiễm một luồng tử khí quý giá khó tả khiến cô vô cùng kinh ngạc.
Tử khí loại này nói ra thì hư vô, nhưng những thiên sư chân chính hoặc những thuật sĩ biết xem tướng đều biết, người sở hữu tử kim chi khí có số mệnh quý giá khó tả, không làm vua thì làm tướng, ngay cả vạn người chọn một cũng không tính là gì, trong hàng tỷ người mà có thể xuất hiện hai người thì quả là kỳ tích.
Lớp tử khí mà người nhà họ Kỳ nhiễm phải này, không phải của chính họ, cô vẫn luôn nghi ngờ là vị Cửu gia họ Kỳ đã mất sớm ở kiếp trước, người mà cô chưa từng gặp mặt, tự thân mang theo, cũng vẫn luôn có chút hứng thú nghiên cứu, chỉ tiếc đã bỏ lỡ, vô cùng tiếc nuối.
Còn sư phụ của cô thì luôn cảm thấy tính cách của cô phóng túng, vì vậy thường xuyên cảnh báo, nếu nói số mệnh vận thế của Trì Thư Nhan tốt đến mức khiến người ta thèm muốn, nhưng so với số mệnh chân long tử kim này thì chẳng đáng là gì, hơn nữa loại số mệnh này rất nguy hiểm, còn đặc biệt bá đạo, căn bản không thể trêu vào.
Nếu người khác dám thèm muốn, nhẹ thì uống nước bị sặc chết, ra đường giẫm phải phân chó bị xe tông, những chuyện xui xẻo này thật sự có thể xảy ra liên tục, nặng thì tổn hại đến tính mạng và vận khí, những thiên sư lợi hại trên đời và các thuật sĩ đều rất kiêng kỵ loại số mệnh này, đây là chuyện ảnh hưởng đến vận thế khí vận, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không dám dễ dàng trêu vào loại người này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


