Hạ lão gia vừa tức giận vì Hạ Hoành làm mất mặt vừa hừ lạnh, "Cũng được, so với hôm qua thì nể tình hơn, ít nhất không hỏi ta sao sống dai thế."
Hoa quản gia nhớ lại cảnh Hạ Vũ Uyên đánh người tối qua, do dự nhìn hướng Lâm La và Hạ Vũ Uyên rời đi. Nhìn bộ dạng tối qua và sáng nay, thiếu phu nhân chắc là không sợ thiếu gia lúc đó, vậy ông có nên nói cho thiếu phu nhân biết mối thù cũ giữa thiếu gia và thiếu gia Hạ Hoành không?
Thế là, khi Hạ Vũ Uyên bị Hạ lão gia gọi vào thư phòng trước khi rời nhà, bác Hoa cũng tìm đến Lâm La.
"Thiếu phu nhân."
" Bác Hoa?"
Lâm La dựa vào sofa chờ Hạ Vũ Uyên ra, thấy bác Hoa đến thì hỏi, "Có chuyện gì ạ?"
"Thiếu gia bình thường kiềm chế cảm xúc rất tốt, tối qua đánh thiếu gia Hạ Hoành tàn nhẫn như vậy là có liên quan đến mâu thuẫn trước đây." Ông ấy nói nhỏ, "Phu nhân... Phu nhân mà tôi nói là mẹ ruột của thiếu gia, bà ấy tặng cho thiếu gia một con chó con vào năm thiếu gia năm tuổi."
Vẻ mặt Lâm La có chút ngạc nhiên.
Tối qua Lâm La không hỏi về con chó nhỏ đó vì nghĩ rằng hai mươi năm đã trôi qua, con chó đó có lẽ đã chết già, không ngờ lại bị Hạ Hoành ném từ ban công xuống.
Những lời tiếp theo Lâm La không nghe rõ lắm, đại khái là Hạ Vũ Uyên ôm con chó đi, nói là tìm bệnh viện cứu.
Hoa quản gia và người giúp việc đều cảm thấy không cứu được, vì hôm đó Hạ Vũ Uyên tay không trở về, hơn nữa không quá hai ngày sau, Hạ Vũ Uyên thừa dịp nhà tổ chức yến tiệc, người lớn không rảnh trông Hạ Hoành, đã đánh gãy tay và chân Hạ Hoành. Sự chậm trễ đó khiến Hạ Hoành bị tật một chân.
Khi Hạ Vũ Uyên từ thư phòng ra, anh thấy Lâm La mắt đỏ hoe, anh có chút hoảng loạn, "Em..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


