Khương Dữu móc 20 tệ từ túi ra đưa cho ông chủ.
Ông chủ vui vẻ nhận tiền, đưa cho cô chiếc búa.
Khương Dữu hỏi: “Luật chơi như thế nào?”
Ông chủ vô cùng tự tin nói: “Không có quy tắc gì cả, chỉ cần cô đóng được cái đinh xuống, tiền lập tức thuộc về cô!”
Những người xung quanh lại một lần nữa sững sờ.
“Trời ơi, cô gái này khỏe vậy sao!”
Cậu thanh niên bên cạnh đang thử đến lần thứ năm cũng ngây người. Cậu ta nhìn Khương Dữu rồi lại nhìn tay mình, đầu óc rối bời.
Chuyện gì thế này? Cậu ta còn không bằng một cô gái nhỏ? Không thể nào! Tuyệt đối không thể!
Lúc này, ông chủ cũng há hốc miệng. Thậm chí ông còn chưa kịp nhìn rõ Khương Dữu đóng thế nào, không thể tin nổi mà nói:
“Không phải chứ… cô thử lại một lần nữa xem.”
Ông phải tận mắt nhìn cho rõ.
Khương Dữu giơ búa lên, phanh—lại một nhát.
Cái đinh và tấm ván khít đến mức không hề có lấy một khe hở.
Ông chủ: ?
Ông ta không tin nổi, tiến lại gần kiểm tra. Cái đinh quả thực đã bị đóng chặt.
Không cam tâm, ông lại cầm một cái đinh khác đặt lên: “Cô đóng lại cái nữa tôi xem.”
Khương Dữu phanh một tiếng, lại một nhát búa.
Cú này khiến ông chủ choáng váng đến mức suýt đứng không vững.
Ông chủ như không cam tâm, liên tục bảo Khương Dữu đóng thêm vài nhát. Đến khi ông ta kịp hoàn hồn thì mới phát hiện Khương Dữu đã đóng đủ năm nhát.
Năm nhát! Năm trăm tệ!
Ông chủ khóc không ra nước mắt. Ban nãy ông ta hăng quá đà rồi!
Vội vàng lên tiếng ngăn lại.
Những người xung quanh nhìn sắc mặt ông chủ, ai nấy đều bật cười khoái chí. Ha ha ha, ai mà ngờ được ông chủ lại tự đẩy mình vào chỗ thiệt thế này.
Ở phía xa, chủ quầy thú bông vì bị chắn tầm nhìn nên sốt ruột không chịu nổi, vươn cổ hét lớn:
“Ai lỗ? Ai lỗ?”
Trong đám đông có người đáp lại: “Ông chủ lỗ! Lỗ bốn trăm!”
Nghe vậy, ông chủ quầy thú bông lập tức vui ra mặt.
Ha ha, hóa ra không chỉ mình ông lỗ.
Còn Khương Dữu lúc này cũng hơi ngơ ngác.
Dễ vậy sao? Thế sao cậu thanh niên bên cạnh lại không đóng nổi?
Cô hoàn toàn không hiểu.
Nhưng không sao, cô đã kiếm được bốn trăm tệ rồi!
Hôm nay Khương Dữu đã thắng được rất nhiều phần thưởng nên vô cùng mãn nguyện. Cô xách thùng dụng cụ lên, chuẩn bị về nhà.
Cô còn phải tranh thủ lúc trời chưa tối để sửa lại đèn nữa.
Khương Dữu bước ra ngoài, đám người vây xem vẫn cứ đi theo phía sau.
Họ vừa ăn uống, vừa trò chuyện, cứ thế đi theo mà chẳng hề để ý mình đang đi về đâu.
Khi Khương Dữu sắp rời khỏi phố buôn bán, phía trước một cửa tiệm bỗng có hai người chạy ra. Vừa nhìn thấy đoàn người đông như vậy, hai người họ mừng rỡ như vớ được vàng.
Trời ơi, cuối cùng cũng có khách rồi! Vị trí chỗ này đúng là quá tệ, ngày đầu khai trương mà chẳng có ai ghé vào!
Hai người vội giơ biểu ngữ, chạy ra trước mặt cả nhóm, lớn tiếng gọi:
“Hôm nay khai trương tặng quà lớn! Chỉ cần thắng huấn luyện viên của chúng tôi, sẽ được tặng một chiếc xe điện Tiểu Ngư và một chiếc xe đạp Tiểu Ngư!”
Xin đấy! Có ai vào thử đi!
Bước chân Khương Dữu khựng lại.
Đây là một nhà câu lạc bộ thể thao mới mở. Bên cạnh có bảng thông báo hoạt động: thi đấu bowling với huấn luyện viên, người thắng sẽ nhận được một xe điện và một xe đạp.
Ánh mắt Khương Dữu dừng lại trên hai chiếc xe, còn mới tinh, lại là màu hồng.
Cô chợt nhớ đến hôm qua anh giao đồ ăn đã đi một chiếc xe giống như vậy.
Dù không nhanh bằng chiếc xe cô tự lắp ở kiếp trước, nhưng cô chưa từng thử qua.
Đôi mắt cô dần sáng lên.
Cô muốn cái này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


