Khương Dữu vừa mở mắt ra đã phát hiện mình đang bay.
Bị xe tông văng lên không.
Chắc chắn là có kẻ đánh lén cô.
Cô lập tức đưa tay về bên hông theo bản năng, định rút súng ra.
Súng của cô đâu?
Cô lại vươn tay ra sau lưng tìm đại đao.
…Đao của cô đâu?
Cùng lúc đó, âm thanh hỗn loạn bên ngoài như phá vỡ lớp ngăn cách, ào ạt tràn vào tai cô.
“A! Tai nạn xe rồi!”
“Mau gọi 120!”
“Bay xa thế này, không chết cũng tàn phế!”
Tiếng người ồn ào, chen chúc, nghe không rõ lắm.
Khương Dữu nhíu mày. Sao lại có nhiều người tụ tập như vậy?
Chẳng lẽ là đại loạn chiến tiêu diệt tang thi?
Vậy thì khoan đã, để cô xử lý kẻ đánh lén mình trước.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng điều chỉnh tư thế giữa không trung, một chân đạp vào cây cột bên cạnh mượn lực, lộn ngược ra sau 270 độ rồi vững vàng tiếp đất.
Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh bỗng im bặt.
Cô ngẩng đầu nhìn xung quanh, tất cả mọi người đều đang nhìn cô.
Nửa khuôn mặt cô dính đầy máu, làn da trắng bệch không chút sắc hồng, thân hình mảnh mai như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã. Ấy vậy mà vừa rồi cô bị xe tông bay hơn mười mét mà giờ vẫn đứng vững tại chỗ.
“Chắc chắn là tôi chưa tỉnh ngủ rồi… tôi về ngủ tiếp đây.”
Xung quanh lập tức lại ồn ào, ai nấy đều bàn tán xem đây có phải đang quay phim không.
Nhất định là treo dây thép.
Khương Dữu nghi hoặc nhìn về phía đám đông.
Rất kỳ lạ - bọn họ không mang theo vũ khí hơn nữa lại chẳng hề đề phòng, thêm vào đó con phố trước mặt cô thì vô cùng phồn hoa, hiện đại.
Đây không phải thế giới của cô.
Ngay sau đó, một luồng ký ức không thuộc về cô ồ ạt tràn vào trong đầu. Những mảnh ký ức ấy mơ hồ, như những dòng chữ trong sách bị cưỡng ép nhét vào não.
Hóa ra cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành một vai phụ vô danh gần như không có cảm giác tồn tại.
Trong truyện, lai lịch của nguyên thân chỉ được nhắc qua loa vài câu.
Nguyên thân từng là thiên kim hào môn, mẹ qua đời khi cô mới một tuổi. Sau khi gia đình phá sản, cha lại gặp tai nạn qua đời. Cả nhà chỉ còn lại cô và một cậu em trai cùng cha khác mẹ.
Từ sau biến cố, tinh thần nguyên thân luôn hoảng loạn, khi đi đường không chú ý xe cộ, cuối cùng chết trong một vụ tai nạn giao thông.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, một người đàn ông trung niên vội vàng chạy tới trước mặt cô, giọng đầy lo lắng:
“Cô không sao chứ? Tôi đã gọi 120 rồi, xe cấp cứu sắp tới rồi.”
Khương Dữu khẽ cử động cơ thể, không cảm thấy bất kỳ khó chịu nào. Chỗ đầu bị chảy máu khi cô đưa tay sờ lại thì vết thương đã biến mất.
Có lẽ là do cơ thể này đã hoàn toàn dung hợp với cơ thể của cô.
Cô phủi tay: “Tôi không sao.” Nói rồi xoay người rời đi.
Người đàn ông trung niên cuống lên: “Cô đừng đi đã! Có thể cô bị nội thương, vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra, tôi… Ơ, người đâu rồi?”
Chỉ trong chớp mắt, người đã biến mất.
“Kỳ lạ… vừa nãy còn ở đây mà?”
Ông ta đành ngoan ngoãn ở lại, chờ cảnh sát tới.
Khương Dữu dạo quanh một vòng, rốt cuộc cũng dần có cảm giác chân thực về thế giới này.
Đôi mắt cô sáng lên.
Một thế giới hòa bình!
Không giống thế giới của cô trước kia, tang thi hoành hành, không có quy tắc, khắp nơi hỗn loạn.
Nói đơn giản là: sắp xong rồi.
Cô vừa đi vừa tiếp nhận ký ức của nguyên thân. Những ký ức ấy khá mơ hồ, chỉ biết hiện tại cô đang trên đường đến nơi ở duy nhất còn lại sau khi nhà họ Khương phá sản.
Nguyên thân chưa từng đến đó.
Khương Dữu dựa theo chỉ dẫn, bắt xe buýt, xuống xe rồi đi bộ thêm một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng nhìn thấy một tòa kiến trúc ở phía xa.
Lúc này, có một cậu thiếu niên khoảng mười bốn tuổi đang đứng trước cổng tòa kiến trúc ấy.
Mái tóc đỏ của cậu vô cùng nổi bật.
Cậu ngẩng đầu nhìn căn biệt thự cũ kỹ trước mặt. Do đã lâu không được sửa sang, cỏ dại mọc khắp xung quanh; trên tường và cả cánh cổng sắt đều bị dây leo chằng chịt bao phủ.
Khung cảnh u ám, lạnh lẽo.
Chẳng trách ai cũng nói nơi này có ma.
Cậu siết chặt hai tay, cảm thấy xung quanh lạnh buốt. Ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía bên trong cánh cổng sắt.
Đột nhiên, một con chuột to béo chui ra từ dưới cánh cổng biệt thự. Nó đứng thẳng lên, từ trong sân nhìn chằm chằm về phía cậu.
Vậy mà hoàn toàn không sợ người.
Khương Tề rùng mình.
Cái nơi quỷ quái gì thế này, căn bản không phải chỗ cho người ở!
Lúc này, Khương Dữu đã đến gần, cách cậu chỉ chừng mười mét.
Khương Tề ngẩng đầu nhìn, trong nháy mắt liền căng cứng người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


