Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Thành Mẹ Ruột Của Bé Con Phản Diện Ba Tuổi Chương 24.1: Bùi Ôn Du Tỉnh Lại

Cài Đặt

Chương 24.1: Bùi Ôn Du Tỉnh Lại

“Xin chào Bùi tiên sinh, tôi là Tiết Huệ Vũ. Xin lỗi đã đến muộn.”

Ngày đó ánh dương sáng rọi, dịu dàng chiếu lên người cô.

Cô mặc một chiếc váy dài bằng lụa mỏng màu xanh tím, tay cầm một chiếc túi nhỏ màu đen, cả người như được tắm dưới ánh dương trắng đến phát sáng.

Gió nhẹ thổi tà váy cô bay bay, giống như một con bướm nhanh nhẹn nhảy múa, vô thức hấp dẫn tất cả tầm mắt của mọi người.

“Xin chào Tiết tiểu thư.”

Đó cũng không phải lần đầu tiên Bùi Ôn Du nhìn thấy Tiết Huệ Vũ, nhưng đối với cô mà nói, đây là lần đầu đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Sau khi khô khan tự giới thiệu xong, Bùi Ôn Du liền cảm giác được tim mình đập thình thịch như gõ trống.

Anh có chút căng thẳng, căng thẳng đến mức không biết nên nói gì, chỉ muốn che trái tim mình lại…… Sau khi không cẩn thận đối diện với ánh mắt của Tiết Huệ Vũ, anh lập tức nhanh chóng dời tầm mắt, theo thói quen ngồi thẳng thân người, mím chặt đôi môi.

Biểu cảm không được tự nhiên nghiêm túc và kiệm lời kia ở trong mắt Tiết Huệ Vũ chính là lạnh nhạt.

Mà Bùi Ôn Du không biết Tiết Huệ Vũ đang nghĩ gì, lưng anh thẳng tắp giống như một cây bút, ngồi đoan chính chỉnh tề, trong đầu lại nhanh chóng chuyển đến《Toàn tập chủ đề tán gẫu với con gái 》gần đây mình vừa mới gấp gáp bổ sung.

Chỉ là vẫn chưa đợi anh đọc thuộc ra, liền nghe thấy Tiết Huệ Vũ dẫn trước nói: “Bố kêu tôi đến đây, trước khi tôi đến mới biết được là Bùi tiên sinh. Trước khi đến, Bùi tiên sinh có biết là tôi không?”

Bùi Ôn Du lẳng lặng gật đầu. Làm sao anh có thể không nhận ra cô chứ……

“Bùi tiên sinh chắc hẳn đã nghe nói đến nghề nghiệp của tôi rồi nhỉ? Tôi là một diễn viên múa ba lê, hiện giờ đang ở thời kỳ hoàng kim của cuộc đời tôi. Tôi rất yêu sân khấu, cho nên tuyệt đối sẽ không từ chức ở nhà trải qua cuộc sống giúp chồng dạy con, cũng tuyệt đối không thể xoay quanh chồng từng giờ từng phút, xoay quanh con cái và gia đình, hoàn toàn không còn cuộc sống cho riêng mình.”

Những lời Tiết Huệ Vũ nói đã nằm trong dự đoán của Bùi Ôn Du, từ lời đồn châm chọc trào phúng của người khác về Tiết Huệ Vũ, anh mới biết được Tiết Khánh Vũ đã đẩy con gái của mình ra để liên hôn thương mại.

Nhưng vị đại tiểu thư này không có một chút ý nghĩ muốn liên hôn, cô liên tục quấy rối vài cuộc xem mắt, chọc cho mấy đối tượng xem mắt tức giận chạy đi.

Cho nên, vì để Tiết Huệ Vũ không muốn kết hôn đi vào khuôn phép, Tiết Khánh Vũ thậm chí đã dùng thế lực của tập đoàn khiến cho tất cả nhà hát lớn trong nước phong sát vũ đoàn ba lê của cô, đến mức không một vũ đoàn ba lê nào dám chiêu mộ cô.

Sau đó nghe nói Tiết Huệ Vũ muốn đến đoàn múa ở nước ngoài, nhưng không biết vì sao cuối cùng lại đồng ý xem mắt.

Bùi Ôn Du liền truyền đạt mong muốn liên hôn với tập đoàn Tiết Thị cho ông nội và chính ộng nội đã ném cành ô liu cho Chủ tịch Tiết. Vậy nên mới có màn gặp mặt xem mắt ngày hôm nay.

“Nếu Bùi tiên sinh để ý vợ mình có tính cách thế này, có lẽ chúng ta cũng không cần phải nói chuyện thêm nữa……”

“Không để ý.” Người trước mặt vừa mở miệng thì giống như hoa hồng có gai, sau khi cẩn thận cân nhắc, Bùi Ôn Du mở miệng nói, “Được làm công việc mà mình yêu thích chính là một chuyện may mắn. Hơn nữa tôi cũng thường xem kịch múa ba lê.”

Bùi Ôn Du chủ động liên hôn, chính là muốn để Tiết Huệ Vũ được sống tự do, không chịu gò bó bởi người khác, sẽ không bị bất cứ người nào đâm sau lưng.

“Bùi tiên sinh có thích vở kịch ba lê nào không?”

“Ừm, tôi thích vở《Hồ Thiên Nga》mà em diễn chính.”

Anh biết Tiết Huệ Vũ rất thích ba lê, cho nên chủ động chuyển đề tài sang ba lê, cứ tán gẫu như vậy hết một tiếng đồng hồ.

Lần đầu tiên gặp mặt chỉ là một buổi trà chiều ngắn ngủi kéo dài một tiếng đồng hồ.

Nhưng anh không biết ấn tượng đầu tiên của Tiết Huệ Vũ về anh như thế nào, cứ gặp mặt mấy lần như vậy, liền nghe thấy cô chủ động mở miệng nói: “Bùi tiên sinh, hẳn là anh cũng bị người trong nhà giục kết hôn nhỉ?”

“Tôi nói thật vậy, tôi không muốn kết hôn sớm, nhưng hiện giờ không thể không nhanh chóng tìm người kết hôn mới có thể thoát khỏi sự khống chế của bố tôi. Tôi không muốn ra nước ngoài, chỉ bởi vì tôi không muốn làm lợi cho em trai mình. Trước mắt tôi cảm thấy Bùi tiên sinh là người thích hợp nhất. Không biết Bùi tiên sinh cảm thấy tôi thế nào? Có bằng lòng kết hôn với tôi không?”

Bùi Ôn Du không ngờ mới gặp vài lần mà Tiết Huệ Vũ đã đi thẳng vào vấn đề, tim bỗng nhiên nhảy một cái, liền nghe thấy cô tiếp tục nói: “Chúng ta mới gặp nhau vài lần, đôi bên hoàn toàn không hiểu gì về nhau, tôi biết tôi hỏi như vậy quá đường đột…… Bùi tiên sinh không giống với tôi, tuổi tác hiện giờ mà kết hôn quả thật quá sớm, sự nghiệp cũng đang thăng tiến, còn có rất nhiều phạm vi đối tượng có thể lựa chọn…… Nhưng nếu Bùi tiên sinh chọn tôi, đối với sự nghiệp của anh xem như cũng có lợi.”

Bùi Ôn Du không rõ Tiết Huệ Vũ vì sao phải nói như vậy, cho nên vẫn luôn không mở miệng.

“Bố đã đồng ý với tôi, nếu tôi kết hôn, sẽ cho tôi một công ty cùng một phần cổ phần của tập đoàn. Tôi không hề có chút hứng thú đối với việc kinh doanh của công ty, nhưng cũng không muốn để Tiết Hoành Tuấn chiếm lợi, cho nên công ty con này tương lai sẽ giao toàn quyền cho chồng tôi xử lý. Nếu Bùi tiên sinh bằng lòng ký khế ước kết hôn với tôi, công ty con này sẽ là của anh. Đồng thời, tôi cam đoan sau khi kết hôn sẽ không vô cớ gây sự, tuyệt đối sẽ không can thiệp đến cuộc sống riêng tư của anh…… Chỉ cần Bùi tiên sinh đồng ý không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của tôi, ngoại trừ những lúc tất yếu ở bên ngoài cần diễn kịch ra thì không cần có bất kỳ tiếp xúc thân thể gần gũi nào……..”

”Vì sao?”

Tiết Huệ Vũ khẽ cười, nói ngay vào điểm chính: “Nghe nói người nối nghiệp của tập đoàn Bùi Thị sẽ chọn từ trong nhóm cháu, mặc dù Bùi tiên sinh có khả năng là người được chọn cho vị trí người thừa kế nhất, nhưng anh họ Bùi Vĩnh Ngọc của anh cũng không thể coi thường, cũng không phải chắc chắn trăm phần trăm. Nếu Chủ tịch Bùi đã có ý để anh liên hôn với tôi, điều đó có nghĩa là ông ấy hy vọng anh có thể nhận được sự trợ giúp của tập đoàn Tiết Thị, để anh có thể càng thêm trăm phần trăm ngồi vững ở vị trí người thừa kế. Cho nên tôi cảm thấy mục tiêu của chúng ta giống nhau, chính là liên hôn. Nếu không thể tránh né chuyện liên hôn, chi bằng ký khế ước hôn nhân, khiến cho lợi ích giữa chúng ta được thực hiện tối đa hóa.”

Thấy Tiết Huệ Vũ lý giải sai câu “Vì sao” kia của mình, lại nghe thấy cô không ngừng nói liên hôn với cô có được bao nhiêu lợi ích, trong lòng Bùi Ôn Du nháy mắt lạnh đi.

Tiết Huệ Vũ thấy anh nghiêm mặt không đáp lại, cho rằng điều kiện mình đưa ra không tốt, không khỏi có chút bất mãn bĩu môi nói: “Liên hôn không phải là trao đổi điều kiện sao? Cái tôi cho hẳn là đủ nhiều rồi nhỉ? Bùi tiên sinh về sau tìm đối tượng liên hôn khác cũng không nhất định có thể đề ra điều kiện tốt hơn so với tôi đâu. Hơn nữa tôi cũng không cần Bùi tiên sinh cho tôi bất kỳ tình cảm nào…… Tình cảm là thứ không đáng được nhắc tới nhất, Bùi tiên sinh ở bên ngoài cờ màu phấp phới (*) tôi cũng sẽ khéo hiểu lòng người làm bộ như không biết. Thậm chí so với những người khác, tướng mạo tôi hẳn là không tồi nhỉ, fans cũng có hơn mười triệu, đi ra ngoài có thể để anh nở mày nở mặt, cũng có thể làm đại ngôn miễn phí cho công ty anh. Hẳn cũng coi như một sự lựa chọn không tồi phải không?”

(*) bên ngoài cờ màu phấp phới: ý chỉ đàn ông trong nhà có vợ, bên ngoài cũng có không ít bạn gái.

Đôi mắt cô sáng ngời trong suốt, tự đẩy mạnh tiêu thụ cho bản thân nói: “Tôi nấu ăn cũng không tệ, chẳng qua chưa từng nấu cho người nào khác. Nếu anh đồng ý, sau này nếu tôi rảnh, sẽ nấu cơm cho anh……”

Trong lòng anh ngày càng trầm xuống, lại nghe cô thêm dầu vào lửa bổ sung nói: “Tôi biết hôn nhân đại sự cần thời gian suy xét, hiện giờ ly hôn phải tranh chấp, muốn ly hôn càng ngày càng khó, chúng ta có khế ước kết hôn thì không cần lo lắng đến chuyện ly hôn khó hay phân chia tài sản,... Sau ba năm kết hôn, nếu có thể chắp vá sống qua ngày thì tiếp tục gia hạn thêm ba năm, còn nếu thói quen sinh hoạt thật sự chênh lệch nhau quá nhiều thì liền ly hôn, dễ tụ dễ tan.”

Tiết Huệ Vũ nói đến mức thấu tình đạt lý, vừa thấy chính là đã suy nghĩ kỹ càng từ lâu nên ký kết khế ước hôn nhân như thế nào để đạt được lợi ích tối đa nhất.

Bùi Ôn Du lạnh nhạt mở miệng: “Tiết tiểu thư, tôi là người thứ mấy được hỏi như vậy?”

“Khế ước kết hôn sao? Anh là người đầu tiên đó, chẳng qua nếu anh không đồng ý thì tôi chỉ có thể tìm kiếm đối tượng phù hợp lần nữa. Thật ra, tôi còn có mấy ứng viên……”

Nghĩ đến những tên đàn ông xem mắt với Tiết Huệ Vũ đã nói sau lưng cô như thế nào, trong lòng Bùi Ôn Du đốt lên lửa giận. Anh đè nén lại cảm xúc, hỏi: “Vậy vì sao lại chọn tôi, sao không đi hỏi bọn họ?”

“Bởi vì tướng mạo anh ưa nhìn nhất……”

Bùi Ôn Du khẽ ngẩn ra, giống như con mèo xù lông được vuốt ve, chỉ thấy Tiết Huệ Vũ khẽ cười nói: “Anh kinh ngạc như thế làm gì, không biết rằng tướng mạo mình rất ưa nhìn sao? Anh còn đẹp trai hơn những minh tinh lưu lượng khác nhiều đó……”

“Còn có một nguyên nhân khác, những phú nhị đại phú tam đại (*) đã từng xem mắt kia, vừa nhìn là biết mấy tên ăn chơi lêu lỏng không có việc gì làm, còn có một vài người thật sự có cảm tình với tôi, khiến tôi có gánh nặng rất lớn. Nhưng Bùi tiên sinh có vẻ không giống vậy, anh cẩn thận tỉ mỉ, cả người chính trực, cũng không tra được chuyện xấu gì, vừa nhìn liền biết là người cuồng công việc. Tôi cũng là người cuồng công việc, cho nên tôi cảm thấy chúng ta sẽ tương đối phù hợp.”

(*) phú nhị đại phú tam đại: thế hệ giàu có đời thứ hai (ý chỉ con cái), thế hệ giàu có đời thứ ba (ý chỉ cháu)

“……”

“Được.”

“Hửm?” Tiết Huệ Vũ ngẩn ngơ.

“Chúng ta ký khế ước kết hôn đi.” Anh thở dài một hơi nhẹ nhõm, liền nghe thấy Tiết Huệ Vũ kịp phản ứng lại kích động nói: “Này? Anh thật sự đồng ý sao?”

“Ừm.” Anh nhịn không được dùng lời cô vừa nói trả trở về, “Bởi vì…… Cô cũng là người có dáng vẻ đẹp nhất tôi từng gặp.”

Anh vốn có chút tò mò phản ứng của đối phương, không ngờ mình nói rồi lỗ tai cũng nóng lên, nhưng chỉ thấy Tiết Huệ Vũ không có bất kỳ biểu cảm xấu hổ nào.

Hẳn là cô đã quen nghe thấy những lời khen ngợi này, mắt cong cong, thẳng thắn vươn tay về phía anh: “Hợp tác vui vẻ.”

Đây là lần đầu tiên Bùi Ôn Du có tiếp xúc thân thể với Tiết Huệ Vũ, mà lần tiếp xúc thân thể tiếp theo của bọn họ chính là lúc chụp ảnh cưới, sau đó…… Chính là khi anh từ trong tay Tiết Khánh Vũ dắt lấy tay cô.

Cô mặc váy cưới anh thiết kế vì cô, bộ váy cưới độc nhất vô nhị trên thế giới, đẹp đến nỗi giống như tiên nữ hạ phàm.

Anh nắm lấy tay cô dắt vào trong giáo đường tuyên thệ.

“Tôi, Bùi Ôn Du đồng ý cưới Tiết Huệ Vũ thành vợ hợp pháp của mình, từ hôm nay trở đi, dù hạnh phúc hay gian nan, khi giàu có hay nghèo đói, lúc đau ốm hay khỏe mạnh, đều sẽ yêu thương, chăm sóc, tôn trọng và chấp nhận em, vĩnh viễn chung thủy với em không thay đổi cho đến tận cùng sinh mệnh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc