“Vân, không được làm bậy.” Vì liên tiếp chịu thất bại, giọng điệu của Âu Dương Phong không được tốt cho lắm.
Âu Dương Vân nhớ lại trải nghiệm kinh hồn bạt vía ở khu công nghiệp dạo trước, càng thêm tức giận: “Bố, chúng ta đâu thể cứ nhịn mãi như vậy được?”
“Hành động thiếu suy nghĩ chỉ rước họa vào thân thôi.” Âu Dương Anh rất thương cô cháu gái này, nên ôn tồn an ủi ả.
Quan trọng nhất là, mấy vị giáo sư thực vật học mà Lợi Kiếm cứu về nói rằng, trên người cô gái đó có dây leo và cành liễu vô cùng đặc biệt, sức mạnh rất đáng gờm.” Âu Dương Vân nhìn Âu Dương Phong nói.
Nghe xong lời của Âu Dương Vân, Âu Dương Phong đã hiểu ra: “Ý con là cô gái đó và người ở khu công nghiệp lần trước là cùng một người?”
Âu Dương Vân gật đầu: “Chắc chắn là cùng một người, vừa nãy Vĩ Thành cũng nói rồi, là một cô gái đã cứu bọn Đầu Lang và Lợi Kiếm.
Hơn nữa, chúng ta cũng đâu tự mình ra tay, mượn tay kẻ khác thử một chút thì có sao, vả lại hôm nay bọn họ cũng thực sự gây ra chút rắc rối rồi.”
“Bọn họ chọc vào ai?”
“Đám người lùn tụ tập ở cổng trước.” Nhà Âu Dương có mạng lưới tình báo chuyên biệt luôn theo dõi sát sao tình hình căn cứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
