Rất lâu sau anh mới khàn giọng nói nhỏ: “Cái đó, trên người tôi hơi bẩn.”
Đây đúng là một câu nói thật.
Bốn người bọn họ đi chân trần trốn khỏi phòng thí nghiệm ngầm bên Thái Sơn, lại liên tiếp băng qua rừng rậm của mấy ngọn núi. Vốn dĩ đã bị hành hạ đến mức đầy vết thương, lại còn gặp mưa, ai nấy đều nhếch nhác thảm hại.
Nam Mộc Nhiễm đang ôm anh, vì câu nói rõ ràng là lúng túng không biết làm sao của anh mà bật cười trong nước mắt.
Ngẩng đầu lên trong vòng tay anh, nhìn đôi mắt hình thoi sâu thẳm độc đáo kia, giọng Nam Mộc Nhiễm mềm mỏng đi vài phần: “Bị thương rồi sao?”
Bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo, mềm mại thon thả nằm trong tay anh cũng chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút, nhưng lại hài hòa đến mức quỷ dị.
Từng luồng hơi ấm đột nhiên truyền đến từ lòng bàn tay khiến Tư Dã sững sờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
