Một bên khác, bốn người Tư Dã, Trần Đông, Vương Cường, Lão Ưng.
Mượn cơ hội vận chuyển vật tư cố định hàng tuần, bọn họ đã trốn khỏi phòng thí nghiệm ngầm. Sau khi ra khỏi cánh cửa cuối cùng của phòng thí nghiệm, họ liền ẩn mình vào khu rừng rậm rạp nhất gần đó.
“Chúng ta bị đám chó đẻ này nhốt bao lâu rồi? Sao tuyết rơi luôn rồi thế này?” Cường Tử nhìn đôi bàn chân bị lạnh cóng đến đỏ ửng của mình, thực sự có chút tức giận.
Mẹ kiếp, mặc một bộ đồ bệnh nhân màu trắng thì cũng thôi đi, đến đôi giày cũng chẳng có. Nếu không phải mấy năm nay lăn lộn, vết chai dưới lòng bàn chân đủ dày, thì đôi chân này coi như phế hẳn rồi.
“Đây là Thái Sơn, ngọn núi có độ cao so với mực nước biển lớn nhất trong dãy núi phía nam Tây Thị. Tháng bảy tháng tám cũng có tuyết đọng, huống hồ gì sắp vào đông rồi.” Tư Dã thông qua cây cối bên cạnh nhanh chóng xác định phương hướng: “Chúng ta phải tiếp tục đi về phía đông.”
“Đội trưởng. Anh có thấy đám người truy đuổi chúng ta rất quỷ dị không, dường như bất kể chúng ta trốn ở đâu cũng bị tìm ra.” Lão Ưng vốn luôn trầm mặc cũng không nhịn được nhíu mày.
Tư Dã gật đầu, anh cũng cảm thấy đám người này rất quỷ dị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
