“Nhiễm Nhiễm, em xem, bên ngoài tạnh mưa rồi.” Bạch Mân đã ra ngoài đi dạo một vòng từ sáng sớm, Giáp Ngọ cũng rất vui vẻ.
Nam Mộc Nhiễm nhìn cây cối xanh tươi ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ, tâm trạng cũng tốt hơn không ít. Cô mỉm cười gật đầu, sau đó nhìn bọn họ: “Vài ngày nữa sẽ lại mưa đấy.
Anh Ngọ, chị Mân, mấy ngày này hai người đừng ra ngoài nữa.”
Cô lo lắng Giáp Ngọ sẽ đưa Bạch Mân ra ngoài hóng gió.
Quả nhiên sau một tuần trời quang mây tạnh, mây đen lại một lần nữa kéo đến dày đặc, u ám đến mức khiến người ta không thở nổi.
Lần này ông trời chỉ cho con người chưa đầy nửa tiếng để phản ứng, sau nửa tiếng mây đen giăng kín, cơn mưa rả rích đã bắt đầu rơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
