Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trở Thành Chị Dâu Của Chồng Cũ Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Bình thường thấy anh ta là cứ ríu rít như chim sẻ, hôm nay sao lại trưng ra bộ mặt như cá chết thế này?

Ôn Tự bị kéo suy nghĩ quay lại, nhìn về phía người chồng của mình.

Người đàn ông trước mặt vẫn cao ngạo như thường, ánh mắt nhìn cô lạnh nhạt, không có chút hứng thú nào.

Chỉ có một điểm khác biệt rõ ràng vết thương mờ ám trên môi anh ta.

Hôn nhau kịch liệt lắm sao?

Một cơn ghê tởm chưa từng có dâng lên trong lòng Ôn Tự. Cô tắt điện thoại, cụp mắt nói nhàn nhạt: “Không có gì.”

Nói xong cô định đi vào trong.

Tạ Lâm Châu cau mày, bất ngờ nắm lấy cổ tay cô: “Ôn Tự, em có thái độ gì vậy?”

Anh ta khó lắm mới có lần trở về.

Bình thường thấy anh ta là cứ ríu rít như chim sẻ, hôm nay sao lại trưng ra bộ mặt như cá chết thế này?

Ôn Tự cũng không giãy giụa, chỉ bình tĩnh nhìn anh ta: “Tôi không phải luôn như vậy sao? Biết điều, hiểu chuyện, lặng lẽ lo việc nhà, chăm sóc anh chu đáo để anh có trạng thái tốt nhất đi làm.”

Nói đến đây, cô dừng lại một chút, khóe môi nhếch lên nhàn nhạt: “Anh cũng thích nhất tôi như vậy mà, tiện cho anh ở bên ngoài tình cảm dạt dào với người khác.”

Ánh mắt Tạ Lâm Châu trở nên sâu thẳm.

Chuyện này giấu không được, anh ta cũng không định giấu, buông tay ra rồi nói: “Anh về lần này là để nói với em chuyện này.”

Ôn Tự khẽ lau cổ tay bị anh ta bóp mạnh.

Không giống như đang tiếc nuối, mà như đang lau đi thứ gì dơ bẩn.

“Chuẩn bị công khai cô ta?”

Mặt Tạ Lâm Châu lập tức sầm lại: “Em điều tra cô ấy?”

Giọng nói căng thẳng của anh ta khiến Ôn Tự bật cười: “Cần gì phải điều tra? Tối qua Tạ tổng bỏ ra một ngàn vạn để mua vui cho cô ta, chỉ cần có mắt là nhìn ra được rồi.”

Tạ Lâm Châu nhìn chằm chằm cô.

Giọng nói của cô vẫn bình thản như cũ, chẳng khác gì mọi ngày.

Cảm giác khó chịu trỗi dậy, anh ta lạnh giọng nói: “Cô ấy đang mang thai, thời kỳ đầu không ổn định, mua chút quà để dỗ dành thôi.”

Ôn Tự theo bản năng siết chặt tay.

Mang thai?

Vậy suốt mấy năm nay cô ngày đêm chờ đợi, thì ra anh ta lại bận rộn “cày cuốc” trên người người khác?

Thấy sắc mặt cô trắng bệch, Tạ Lâm Châu mới thấy tâm trạng dễ chịu hơn một chút: “Không phải anh không muốn chạm vào em, mà là em thật sự quá nhàm chán. Không có người đàn ông nào lại thích một cốc nước nguội cả.”

Những lời tổn thương ấy đánh vào tim cô đau nhói.

Cô đâu có từ chối chuyện vợ chồng, chỉ là không chủ động thôi. Chẳng lẽ không đủ gợi cảm là một cái tội?

Ôn Tự hít sâu, gật đầu.

“Vậy càng tốt, chúng ta ly hôn đi. Cũng tiện cho anh cho cô ta một danh phận.”

Hai chữ “ly hôn” khiến mí mắt Tạ Lâm Châu giật giật.

Anh ta cười khinh: “Lại giở chiêu lạt mềm buộc chặt với anh à? Ôn Tự, mấy năm nay em dùng bao nhiêu mánh khóe con nít để lấy lòng anh, em không mệt nhưng anh thì mệt.”

Anh ta càng nói càng thấy nực cười: “Em yêu anh đến thế, làm sao bỏ nổi anh chứ?”

Ôn Tự nghe vậy, không nhịn được bật cười.

Bỏ không nổi?

Năm đó anh ta khởi nghiệp thất bại, lâm vào cảnh túng quẫn, là cô lấy hết số tiền tích góp cùng anh ta vượt qua khó khăn.

Anh ta nói là để báo ân, nên mới cho cô một cuộc hôn nhân.

Kết hôn hai năm, cô không than không oán làm người vợ tề gia nội trợ, giúp anh ta đứng vững ở Hoài thị.

Nhưng thứ cô chờ được lại là một đứa con của người khác.

Tình cảm chân thành bị giẫm nát không thương tiếc, nếu cứ tiếp tục yêu nữa thì chỉ là hạ thấp bản thân.

Ôn Tự bình tĩnh nói: “Anh đi soạn thảo đơn ly hôn đi. Điều kiện gì tôi cũng đồng ý.”

Nói xong, cô đẩy cửa vào nhà.

Tạ Lâm Châu nhìn theo bóng lưng cô, tức giận đến mức bật cười.

Giả vờ đi, cứ giả vờ tiếp đi.

Xem em có thể kiên trì được bao lâu!

Tạ Lâm Châu đóng sầm cửa rồi rời đi, đi tìm tình nhân Thẩm Tri Ý.

“Thuận lợi vậy à?” Biết anh ta sắp ly hôn, Thẩm Tri Ý hưng phấn cười khẩy: “Cô ta cũng đâu có khó như anh nói!”

Tạ Lâm Châu ôm lấy cô ta, cười lạnh: “Cô ta rất có tâm cơ, không biết ngoài mặt thì đồng ý ly hôn, nhưng có phải đang giở chiêu trò giữ chân anh hay không.”

Thẩm Tri Ý ngồi trên đùi hắn, tư thế thân mật, quyến rũ choàng lấy cổ hắn, ánh mắt mị hoặc: “Yên tâm đi Lâm Châu, dù cô ta có đổi ý cũng vô ích thôi.”

Tạ Lâm Châu nghe có điều gì đó sai sai, cau mày: “Em có ý gì?”

Trong mắt Thẩm Tri Ý thoáng xẹt qua một tia u ám.

Cô không ngu đến mức kể lại chuyện kia, nên vội tìm cớ lấp liếm: “Sau khi kết hôn, cô ta chỉ biết lui về sau làm bà nội trợ, khoảng cách giữa hai người ngày càng xa. Nếu anh cứng rắn một chút, cô ta còn có tư cách gì để lên tiếng?”

Tạ Lâm Châu mím môi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc