Năm hai mươi hai tuổi, Dư Mẫn tốt nghiệp, ký hợp đồng làm nhân viên vận hành dữ liệu cho một nền tảng thương mại điện tử phát triển hàng đầu trong nước.
Vị trí công việc ở thành phố C, Dư Mẫn trải qua ba vòng phỏng vấn mới nhận được offer. Cuối tháng sáu, ngay khi lễ tốt nghiệp ở trường vừa kết thúc, Dư Mẫn liền thu dọn đồ đạc một thân một mình đến thành phố C.
Năm đó Tô Mạn cũng tốt nghiệp trở về thành phố C.
Vì ba mẹ ly hôn, Tô Mạn không muốn ở nhà, cô ấy dọn dẹp một căn hộ bỏ trống của gia đình, biết tin Dư Mẫn đến, liền vội vàng mời Dư Mẫn chuyển đến ở cùng cô ấy.
“Bạn trai cậu đâu? Không rủ cậu dọn đến ở chung à?” Đêm đầu tiên đến chỗ ở của Tô Mạn, Dư Mẫn hỏi cô ấy.
“Đừng trêu tớ nữa.” Tô Mạn bĩu môi, “Thực ra tớ đang đau đầu vì chuyện này đây.”
Sau tuổi dậy thì, Tô Mạn lờ mờ hiểu được thế nào là tình yêu, nhưng vẫn luôn không hiểu tại sao tình yêu của mình lại không có tính độc chiếm.
Từ Hàng tỏa nắng cởi mở, thẳng thắn chân thành, có sự ăn ý với cô ấy, có những chủ đề nói mãi không hết, ở bên anh cô ấy luôn cảm thấy vô cùng thoải mái, vô cùng vui vẻ.
Tưởng Thừa Trạch điềm tĩnh nội liễm, vẫn luôn là thần tượng của cô ấy, có thể từng chút một kéo gần khoảng cách với anh, cô ấy cũng rất vui sướng, cho dù ở trước mặt anh, cô ấy không thể hoàn toàn trút bỏ gánh nặng để làm chính mình, cô ấy vẫn tận hưởng sự bẽn lẽn ngọt ngào đó.
Quẩn quanh giữa hai người, Tô Mạn cảm thấy mình thích cả hai.
Vẫn luôn do dự, dao động, không biết phải lựa chọn thế nào.
Trước khi tốt nghiệp, ba người lần lượt ở hai quốc gia, ba thành phố, vẫn luôn bình yên vô sự.
Đối với những lời ám chỉ, bày tỏ rõ ràng từ hai phía, Tô Mạn hết lần này đến lần khác thoái thác, thẳng thắn nói không muốn yêu xa, cả hai bên đều không ép buộc. Cho đến khi Tô Mạn tốt nghiệp, tất cả mọi người đều tụ tập ở thành phố C, mọi chuyện bắt đầu trở nên rắc rối.
Người lớn tuổi nhất trong ba người là Tưởng Thừa Trạch.
Anh lớn hơn Tô Mạn một tuổi, nhưng học trên cô ấy hai khóa. Khi Tô Mạn tốt nghiệp, anh đã tốt nghiệp thạc sĩ, vào làm việc trong doanh nghiệp gia tộc được một năm rồi.
Độ tuổi hai mươi ba hai mươi tư, tuy chưa tính là lớn tuổi, nhưng dẫu sao cũng là đích tôn trưởng nam của nhà họ Tưởng.
Người nhà họ Tưởng vẫn luôn mong ngóng Tưởng Thừa Trạch sớm ngày yên bề gia thất, dăm bữa nửa tháng lại giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh, quấy rầy đến mức anh đau cả đầu.
Từ Hàng nhỏ hơn Tưởng Thừa Trạch một chút, bằng tuổi Tô Mạn, năm đó cũng hai mươi hai, đúng vào độ tuổi sung mãn nhất. Yêu xa vừa kết thúc, liền không kịp chờ đợi mà bày tỏ mong muốn xác lập quan hệ yêu đương với Tô Mạn.
Hai người đàn ông đều có sự nôn nóng của riêng mình, Tô Mạn lại không thể đưa ra quyết định, rốt cuộc muốn ở bên ai.
Cô ấy trút bầu tâm sự về nỗi phiền muộn ngọt ngào của mình với Dư Mẫn, đêm đó lỡ quá chén, nửa đêm gửi tin nhắn cho cả hai người, hẹn bọn họ ngày hôm sau cùng nhau đi chơi cuối tuần.
Không có gì bất ngờ, cả hai người đàn ông đều đồng ý.
“Mẫn Mẫn... Hình như tớ vừa làm một chuyện ngu ngốc... Phải làm sao đây?”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tô Mạn kinh hãi nhìn nội dung tin nhắn trả lời của hai người, ngay lập tức gọi Dư Mẫn bên cạnh dậy.
Dư Mẫn mắt nhắm mắt mở nghe cô ấy kể xong, im lặng một lúc: “Có lẽ, cậu thực sự nên đưa ra lựa chọn rồi.”
“Nhưng tớ không biết phải chọn thế nào.” Tô Mạn lại nhíu mày đầy rối rắm, “Tớ rất sợ chọn sai... Tớ thực sự cảm thấy bọn họ đều rất tốt, tớ không chọn được, Mẫn Mẫn, có phải tớ lăng nhăng lắm không?”
Dư Mẫn không biết phải nói gì.
“Hay là giả bệnh đi, cứ nói hôm qua cậu uống nhiều quá, đau đầu, hôm nay không ra ngoài được.” Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút.
Tô Mạn lại lắc đầu, đưa điện thoại cho Dư Mẫn.
Lúc cô ấy tìm Dư Mẫn bàn bạc, cô ấy đã nghĩ đến việc giả bệnh.
Tin nhắn gửi đi, hai người sau một hồi quan tâm, đều nói muốn đến thăm cô ấy.
“Phải làm sao đây... Từ Hàng nói anh ấy chuẩn bị ra khỏi nhà, đàn anh cũng nói lát nữa sẽ qua...” Tô Mạn dở khóc dở cười nhìn tin nhắn, “Nếu lát nữa bọn họ đụng mặt nhau ở cửa, tớ phải giải thích thế nào đây?”
“...” Dư Mẫn cạn lời.
Tô Mạn nhíu mày, hồi lâu sau: “Mẫn Mẫn, cậu giúp tớ một việc đi.”
“Giúp thế nào?”
“Giúp tớ đánh lạc hướng Từ Hàng.”
Kế hoạch của Tô Mạn rất đơn giản.
Giả bệnh, nói mình không khỏe, nhưng chưa đến mức cần người chăm sóc.
Lát nữa Từ Hàng đến, cô ấy sẽ đẩy Dư Mẫn ra, nói với Từ Hàng rằng, Dư Mẫn lần đầu tiên đến thành phố C, hai ngày nữa là phải đi rồi, cô ấy lại vì lý do sức khỏe không thể làm tròn đạo chủ nhà, nhân cơ hội đó đề nghị để Từ Hàng đưa Dư Mẫn đi dạo loanh quanh.
Về mặt lý trí, Dư Mẫn biết ý tưởng của Tô Mạn là không thỏa đáng, sự trì hoãn của cô ấy là vô trách nhiệm với cả ba người.
Nhưng về mặt tình cảm, cô thực ra có chút thấu hiểu Tô Mạn.
Cô ấy vẫn luôn là một nàng công chúa nhỏ.
Thế giới của cô ấy, vẫn luôn là người khác xoay quanh cô ấy.
Cô ấy căn bản không giỏi việc đưa ra lựa chọn, cũng thiếu đi sự suy xét sâu xa.
Trong mắt cô ấy, việc lựa chọn Tưởng Thừa Trạch hay Từ Hàng, giống như đồng thời đối mặt với hai hương vị kem, đều hấp dẫn, cô ấy đều muốn ăn, thế là quyết định nếm thử cả hai rồi mới chọn.
Có lẽ không có đạo đức, nhưng cũng không tính là lỗi lầm quá lớn.
Dư Mẫn im lặng một lúc, gật đầu: “Được.”
Điều bất ngờ là, hôm đó Từ Hàng vì kẹt xe nên chậm một bước, người đến trước lại là Tưởng Thừa Trạch.
Hai năm không gặp.
Anh không có thay đổi gì quá lớn, chỉ là đường nét trên khuôn mặt góc cạnh hơn một chút, tóc ngắn hơn, so với thời sinh viên, trông càng thêm tháo vát và trưởng thành.
Dư Mẫn mở cửa, liếc mắt một cái đã nhận ra anh.
Đối phương lại hoàn toàn không có ấn tượng gì về cô, hơi ngỡ ngàng ngẩng đầu, nhìn biển số nhà.
Tô Mạn thấy vậy, nhảy cẫng lên từ ghế sofa: “Đàn anh, anh... sao... anh đến rồi?”
Cô ấy cúi đầu hoảng hốt lật xem WeChat, luống cuống đón anh vào nhà, hồi lâu sau mới chỉ vào Dư Mẫn nói: “A... Đây là bạn em.”
Trong lúc hoảng loạn thậm chí còn quên nhắc đến tên cô.
“Chào anh.” Dư Mẫn đặt cốc nước trước mặt Tưởng Thừa Trạch, tự giới thiệu: “Tôi tên là Dư Mẫn.”
Tưởng Thừa Trạch lúc này mới lần đầu tiên chạm mắt với cô: “Chào cô, Tưởng Thừa Trạch.”
Tựa như quả thực là lần đầu gặp gỡ, anh gật đầu với cô, bằng một phong thái trưởng thành và đúng mực.
“Trước đây Mạn Mạn từng nhắc đến cô với tôi, hai người là đồng hương?” Lại hỏi.
“Đúng vậy.” Dư Mẫn, “Thành phố G, anh từng đến đó chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Vậy có cơ hội anh phải để Mạn Mạn đưa anh đi dạo một vòng cho biết, ở đó có rất nhiều món ăn vặt, phong cảnh cũng đẹp...”
Hai người hàn huyên.
Tô Mạn nắm bắt được sự mau quên của anh từ ánh mắt Tưởng Thừa Trạch, ho khan vài tiếng: “Thừa Trạch, hôm nay em hơi khó chịu, không thể ra ngoài được, anh có thể giúp em đưa Mẫn Mẫn đi dạo loanh quanh thành phố C được không?”
“Cậu ấy lần đầu tiên đến đây, hai ngày nữa là phải về rồi, nhưng em lại không có cách nào đi cùng cậu ấy, anh có thể thay em làm chủ nhà một chút được không?”
Sợ Từ Hàng không biết lúc nào cũng sẽ đến gõ cửa, cô ấy gần như không rào trước đón sau gì, trực tiếp đề nghị để Tưởng Thừa Trạch đưa Dư Mẫn đi dạo thành phố C.
“Cô lần đầu tiên đến đây?”
Tưởng Thừa Trạch nghe vậy, không lập tức đồng ý, chỉ từ từ chuyển ánh mắt sang Dư Mẫn, dường như có chút không hiểu nổi.
Bạn cô ấy ốm rồi, sao cô ấy còn đưa ra yêu cầu như vậy.
“Vâng.” Dư Mẫn từ nhỏ đã ghét làm phiền người khác, cũng không biết phải làm thế nào mới có thể diễn cho giống với thiết lập nhân vật.
Chỉ đành dùng nụ cười để che giấu sự chột dạ.
Trong sự im lặng đầy gượng gạo, cô thấy rõ hàng lông mày của anh nhướng lên rõ rệt, nhưng vẫn lên tiếng: “Có nơi nào đặc biệt muốn đi không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)