Khi Mộ Dung Hứa tìm tới, thứ cô ấy ngửi thấy là mùi lạc chiên thơm lừng.
Cô ấy nhìn Quất Hà vớt lạc vừa chín tới hơi đổi màu ra khỏi nồi để ráo, rải đều lên đĩa, sau đó nhanh tay dùng đũa chấm rượu trắng vẩy nhẹ vài cái, hương rượu lập tức thấm vào lạc, kích thích ra mùi thơm sâu hơn.
Đợi nguội thêm một chút, Quất Hà lại rắc một thìa muối nhỏ lên. Những hạt tinh thể trắng li ti phủ đều lên từng hạt lạc bóng dầu, giống như chúng đã được lăn qua một lớp tuyết, trông đáng yêu lại đầy hấp dẫn.
Muốn ăn!
“Sao lại chạy đến đây rồi?” Mộ Dung Hứa cố gắng nuốt nước bọt, giọng nói đột nhiên khựng lại rồi cao vút lên: “Em biết nấu ăn à?”
Chỉ nhìn thao tác vừa rồi, rõ ràng là rất thuần thục, tuyệt đối không phải người mới vào bếp.
Quất Hà bình tĩnh đưa đĩa qua: “Biết một chút, chị Hứa có đói không? Đã trưa rồi.”
Đầu óc Mộ Dung Hứa vẫn còn đình trệ, nhưng tay đã vô thức đưa ra.
Lạc giòn tan vừa vào miệng, mang theo vị mặn nhẹ, càng nhai càng thơm, cực kỳ gây nghiện.
“Vậy... Những thứ trước đó đều là do em tự làm?”
“Dạ, đó là bữa trưa và bữa tối em làm.” Quất Hà trả lời chắc chắn.
Mộ Dung Hứa vẫn thấy khó tin, cô ấy vừa ăn lạc vừa suy nghĩ, nhai rôm rốp.
Dù chưa ăn món Quất Hà làm, nhưng nhìn phản ứng của Mặc Câu, cô ấy chắc chắn tay nghề của Quất Hà có thể nghiền ép 90% đầu bếp.
Huống chi cô còn trẻ như vậy!
Cô ấy đã nhặt được bảo bối gì thế này?
Chỉ riêng tay nghề nấu ăn này đã có giá trị rất lớn, chưa kể còn có thể dỗ được Thẩm Mặc Câu, vậy là đủ để Mộ Dung Hứa coi cô như đôi con ngươi thứ hai mà bảo vệ rồi.
Nghĩ đến việc trước đây mình từng lấy bữa trưa của Quất Hà, còn hiểu lầm cô có ý đồ không trong sáng, Mộ Dung Hứa lại thấy nghẹn trong lòng.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi, cô ấy đã lỡ mất bảo bối này rồi!
Chớp mắt, một đĩa lạc đã bị Mộ Dung Hứa ăn mất gần nửa.
“Khụ... Vậy em định làm gì?” Cô ấy hơi ngại ngùng sờ sờ mũi rồi đặt đĩa lạc xuống, bước lại gần Quất Hà.
Lúc này Quất Hà đã vớt ốc ra, chuẩn bị cho vào chảo xào.
Trong chiếc chảo lớn nóng hổi là thì là, đại hồi, hoa tiêu, sa khương, tỏi, ớt, bạc hà được xào với dầu kêu xèo xèo. Mộ Dung Hứa không biết những gia vị này, các đầu bếp thì biết nhưng không dùng, nên đều bị bỏ ở góc bếp.
Ốc vừa được cho vào chảo thì lửa đã bùng lên, trong làn hơi trắng bốc cao, giọng nói dễ nghe của cô gái vang lên: “Là bún ốc, rất ngon.”
Khoảnh khắc này, Mộ Dung Hứa như quay lại mùa hè nhiều năm trước, trong buổi chiều đầy khói bếp khi bà cố cô ấy còn sống.
“Quả nhiên các người ở đây!” Mười Bảy đẩy cửa bếp chạy vào.
Mộ Dung Hứa thu lại suy nghĩ, lại trở về dáng vẻ quản lý lạnh lùng: “Cô vào đây làm gì?”
Đương nhiên là giống chị rồi!
Mười Bảy không thể nói thẳng, đành phải trả lời qua loa, rồi thò đầu nhìn vào nồi: “Đang nấu gì vậy? Thơm quá!”
“Bún ốc.” Mộ Dung Hứa trả lời thay Quất Hà, tiện thể kéo người sang một bên dặn: “Đừng làm phiền cô ấy.”
Mười Bảy lập tức im miệng.
Nếu là người khác chạy loạn trong lúc anh Thẩm ghi hình, chắc chắn sẽ bị chị Hứa mắng chết. Nhưng bây giờ chị Hứa không những không nổi giận, mà còn bảo cô ấy đừng làm phiền Quất Hà!
Ngay cả chị Niệm Dao cũng không có đãi ngộ này!
Ánh mắt Mười Bảy nhìn Quất Hà lại có thêm vài phần sùng bái.
Sau khi xào xong, Quất Hà cho ốc vào nước canh xương, tiếp tục hầm chung.
Sau đó cô lại lấy một cái nồi nhỏ ra, đổ nhiều dầu vào, đun nóng: “Tiếp theo em sẽ làm trứng chiên phồng.”
“Đợi đã.” Mười Bảy đột nhiên bật dậy: “Quất Hà, em biết nấu ăn à???”
Quất Hà: “...”
Mộ Dung Hứa: “...”
Giọng Mộ Dung Hứa thản nhiên, như thể người kinh ngạc vừa nãy không phải là mình: “Cô không biết à?”
Mười Bảy mở to mắt: “Sao em biết được?”
Mộ Dung Hứa: “Vậy xem ra quan hệ của hai người cũng chỉ bình thường.”
Mộ Dung Hứa thản nhiên nói: “Chưa chắc đâu.”
Quất Hà nghe vậy thì trong lòng ngọt ngào, cô dùng mỗi tay kéo một người, cho họ ăn đậu phộng.
Bạn tốt thì đương nhiên phải có hết!
Dù ở thế giới nào, cảm giác được người khác yêu thích vẫn luôn tuyệt vời như vậy.
Thứ Tỳ Hưu tham lam không chỉ vàng bạc và tiền tài, mà còn cả những thứ vô giá khác.
Hệ thống lâu rồi không lên tiếng không chịu nổi cô đơn nói: [Không giống cô chút nào, sao cô không thu tiền của họ?]
Quất Hà: [Còn phải xem là ai.]
Hệ thống cảm thấy Quất Hà đang nhắm vào mình.
Quất Hà lại nói trước khi nó kịp mở miệng: [Đừng vội, vẫn chưa đến lúc.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


