Chính vì anh ấy có trách nhiệm với fan, chưa bao giờ nghĩ đến việc moi tiền từ họ, nên vô hình trung đã xây dựng cho mình một lượng fan trung thành khổng lồ.
Đây cũng chính là lý do Thẩm Mặc Câu tuyệt đối giữ vững giới hạn của mình.
Anh ấy có thể đóng phim dở, hạ thấp giá trị bản thân, nhưng tuyệt đối sẽ không vì kiếm tiền mà lợi dụng fan của mình.
Hôm nay, có thể nói là Đinh Hương Ký đã trực tiếp nhảy múa trên điểm mấu chốt của Thẩm Mặc Câu.
Mà họ lại không có cách nào giải thích.
Mục đích họ mời Thẩm Mặc Câu đến chính là nhắm vào lượng fan khổng lồ của anh ấy, cùng sức mua mạnh mẽ của fan. Hai cái bát thủy tinh kia rõ ràng là chuẩn bị cho fan giàu có của Thẩm Mặc Câu.
Còn Chu Tùy... Fan của anh ta keo kiệt giống như anh ta, vốn không nằm trong phạm vi cân nhắc của Đinh Hương Ký.
Mời anh ta đến chỉ là để tạo chủ đề mà thôi.
Trong số những minh tinh không hợp với Thẩm Mặc Câu, anh ta là người rẻ nhất.
Còn chuyện đồ ăn không ngon... Dù vẫn chưa điều tra rõ rốt cuộc là ai giở trò, phó tổng cũng không có can đảm để Thẩm Mặc Câu thử hai phần còn lại.
Đương nhiên Thẩm Mặc Câu cũng đoán ra được đại khái từ thái độ của đối phương.
Việc ký hợp đồng với Đinh Hương Ký trước đó cũng là vì đồ ăn thử thực sự không tệ, ai ngờ tất cả chỉ là diễn cho anh ấy xem?
“Chắc chắn ở giữa có hiểu lầm gì đó, coi như nể mặt tôi, đừng nổi giận mà.” Chu Tùy chờ đúng lúc Thẩm Mặc Câu nổi nóng thì ra mặt, ngoài mặt thì hòa giải nhưng trong lòng lại hận không thể khiến anh ấy làm lớn chuyện hơn, mất luôn cái hợp đồng đại diện.
Thẩm Mặc Câu trực tiếp trợn trắng mắt: “Não cậu có vấn đề à? Chẳng phải vừa nãy đã nói để xin lỗi tôi, hôm nay tôi làm gì cũng sẽ phối hợp hết sao? Giờ tôi thấy họ muốn lừa tiền fan của tôi, cậu đồng lòng một chút, đập cái bát thể hiện lập trường đi.”
Chu Tùy: “?”
Thẩm Mặc Câu thúc giục: “Nhanh lên!”
Chu Tùy: “???”
Tôi có ý đó à?
Tất cả nhân viên của Đinh Hương Ký đồng loạt nhìn sang, phó tổng càng trừng to mắt, dáng vẻ như kiểu cậu dám đập thì tôi dám lột da cậu!
Chu Tùy lúng túng, nhất thời không biết phải làm sao.
“Choang!!!”
Một tiếng vang giòn tan, chiếc bát thủy tinh vỡ tan tành, hòa cùng nước canh mì bò văng ra đầy đất.
Thẩm Mặc Câu hài lòng khoanh tay nhìn cảnh tượng hỗn loạn dưới đất, chỉ cảm thấy như trút được cơn tức.
Mộ Dung Hứa xoa xoa sống mũi, lập tức thấy đau đầu.
Phó tổng ôm ngực đau xót, không ngừng hít sâu.
Chu Tùy há hốc miệng kinh ngạc, vài giây sau lại không nhịn được mà hả hê.
Lần này coi như Thẩm Mặc Câu đã đắc tội với bên thương hiệu triệt để rồi!
Cứ chờ mà bị trả đũa đi!
Chu Tùy giả vờ vươn tay vỗ vai phó tổng, nhưng vỗ hụt.
Phó tổng đã chạy nhanh đến trước mặt Thẩm Mặc Câu, hạ giọng nịnh nọt: “Tay ngài không bị thương chứ? Có cần gọi bác sĩ không? Hôm nay là do chúng tôi xử lý không tốt, tôi xin nhận lỗi với ngài. Tôi sẽ lập tức mời đầu bếp của Đinh Hương Ký đến nấu riêng cho ngài, mong ngài nể mặt ở lại dùng bữa đơn giản, cho chúng tôi thêm một cơ hội.”
Chu Tùy: “???”
Chu Tùy tức đến mặt mày xanh mét.
Phó tổng là người lão luyện trên thương trường, giá trị mà Thẩm Mặc Câu mang lại cho Đinh Hương Ký vượt xa một cái bát vài triệu.
Không nịnh anh ấy thì nịnh ai?
Chu Tùy sao? Đừng đùa!
Các đầu bếp nhanh chóng mang theo dụng cụ đến.
Hậu trường có sẵn bếp, chẳng mấy chốc, các đầu bếp đã bận rộn khí thế ngút trời.
Trong bầu không khí này, sự căng thẳng vừa rồi được xoa dịu, mọi người cũng buông công việc, chạy đi xem đầu bếp nấu ăn.
“Wow! Ông đầu bếp mập kia biết đảo chảo kìa!”
“A a a! Lợi hại quá, họ đảo hai cái là thức ăn chín rồi, còn không bị cháy!”
“Nhìn bên kia kìa, anh đẹp trai kia đẹp thật, nhan sắc này có thể đi làm minh tinh rồi, không ngờ còn biết nấu ăn.”
“Trời ơi, vị đại sư kia cắt khoai tây mà kích thước y như nhau.”
“Họ có nhiều dụng cụ quá, tôi chưa từng thấy.”
“Gia vị cũng phong phú thật, nhìn kìa, đầu bếp kia đã cho ba loại gia vị rồi!”
Tiếng trầm trồ liên tiếp vang lên, ai nấy đều như chưa từng thấy sự đời.
Ban đầu Quất Hà còn có phần tò mò, nhưng xem một lúc thì không còn hứng thú.
Nói sao nhỉ?
Cảm giác này giống như nhìn một đám người lớn đang cố gắng chơi đồ hàng.
Nhóm trợ lý của Thẩm Mặc Câu tụ lại nói chuyện, không hiểu sao lại nói đến Tô Niệm Dao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

