Lúc này Chu Tùy và Thẩm Mặc Câu ngồi cùng nhau, hai gương mặt trực tiếp tạo thành áp chế vượt cấp.
Không phải Chu Tùy không đẹp trai, mà là trước mặt Thẩm Mặc Câu, nhan sắc của anh ta hoàn toàn không chịu nổi một đòn.
Trong đầu Quất Hà bùng nổ suy nghĩ, nhưng động tác không hề chậm.
Trước khi Chu Tùy kịp hoàn hồn mắng lại, cô đã nhanh nhẹn đưa hai cốc nước lên: “Ghi hình sắp bắt đầu rồi, đạo diễn bảo tôi mang nước lên cho hai người nhuận họng.”
Nhét cốc, cắm ống hút, động tác trôi chảy liền mạch.
Chu Tùy đang định nói, nhưng phản xạ cơ thể khiến anh ta vô thức ngậm ống hút uống nước, hai việc xung đột, lập tức phát ra tiếng ho kinh thiên động địa.
“Cậu khặc khụ khụ khụ khụ!!!”
Quất Hà lùi lại một bước lớn, đồng thời kéo Thẩm Mặc Câu đang ngồi ở ghế ra sau.
Nước Chu Tùy phun ra tung tóe rơi đầy đất, nhưng không dính chút nào lên hai người.
Thẩm Mặc Câu ghét bỏ nhìn anh ta, đưa tay che miệng cốc của mình.
Chu Tùy khó khăn lắm mới thở lại được, vừa ngẩng đầu đã thấy cảnh này thì lại ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ!”
Mặt anh ta đỏ thêm vài phần, nước nhỏ giọt từ trên cằm xuống, trông vô cùng chật vật.
Nghe thấy động tĩnh, các trợ lý của Chu Tùy đều quan tâm chạy tới.
“Anh Chu!”
“Anh Chu làm sao vậy?”
“Anh Chu bị ho rồi!”
“Anh Chu anh Chu anh Chu...”
Một phút sau, tất cả mọi người đều biết chuyện Chu Tùy bị sặc nước phun đầy nước miếng.
Chu Tùy suýt bị đám trợ lý ngu ngốc của mình chọc tức chết, nhưng lại không thể nổi giận.
Hình tượng bên ngoài của anh là người ôn hòa lễ phép, giờ lại có nhiều người nhìn như vậy, dù tức chết cũng chỉ có thể nhịn, không chỉ nhịn mà còn phải tiếp tục mỉm cười, tha thứ cho “thủ phạm”.
[Giá trị tâm nguyện +12.]
Quất Hà có hơi bất ngờ quay đầu nhìn Thẩm Mặc Câu, vừa hay chạm phải ánh mắt của anh ấy.
Thẩm Mặc Câu hung dữ nói: “Nhìn gì mà nhìn! Ai cho cô rót nước cho hắn?”
Rốt cuộc cô là trợ lý của ai hả?
Dựa vào đâu mà rót nước cho cái tên xấu xí đó?
Quất Hà cười hì hì đáp: “Dạ, lần sau không rót cho anh ta nữa.”
Thẩm Mặc Câu không ngờ cô lại nghe lời như vậy, anh ấy nhìn lúm đồng tiền ngọt ngào nơi khóe miệng cô hai giây, đột nhiên quay đầu đi: “Hừ, liên quan gì đến tôi.”
Đừng tưởng như vậy là có thể lấy lòng anh ấy.
Quất Hà không vạch trần việc anh ấy nói một đằng nghĩ một nẻo.
Thẩm Mặc Câu giả vờ không để ý mà uống nước, bất ngờ là vị vào miệng lại có hơi ngọt nhẹ.
Trên mặt nước nổi kỷ tử và hoa cúc, ngửi kỹ còn có hương thơm nhè nhẹ.
Anh ấy lén liếc về phía chỗ Chu Tùy.
Là nước lọc.
Hừ hừ.
Thẩm Mặc Câu cố nén khóe môi đang cong lên của mình, ngửa đầu uống cạn cốc nước: “Lần sau cô còn dám quản chuyện của mấy tên xấu xí khác, tôi sẽ sa thải cô.”
Cho đến khi buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới chính thức bắt đầu, Chu Tùy không gây chuyện gì thêm.
Trên sân khấu, người dẫn chương trình đang thao thao bất tuyệt giới thiệu sản phẩm mới lần này của Đinh Hương Ký - Mì bò hầm ăn liền.
“... Tôi có thể vỗ ngực đảm bảo, mỗi gói mì của chúng tôi đều được nhào nặn thủ công thật sự, thịt bò và nước dùng còn được hầm suốt bốn mươi chín tiếng, không dùng bất kỳ công nghệ áp suất cao nào, hoàn mỹ tái hiện lại thủ pháp cổ truyền!”
Người dẫn càng nói càng kích động, Quất Hà càng nghe càng mơ hồ.
Làm thủ công = thủ pháp cổ truyền?
“Tuyệt đối không được xảy ra sai sót, lát nữa bưng ra đừng nhầm lẫn!”
Việc Thẩm Mặc Câu thích ẩm thực là chuyện ai cũng biết, nên chỉ cần là thực phẩm do anh ấy đại diện, doanh số đều rất tốt.
Dù bây giờ danh tiếng có lẫn lộn cũng vậy.
Trước đây làm thế nào thì cơ hội này cũng không đến lượt một thương hiệu hạng ba như Đinh Hương Ký, nhưng sau “sự kiện hủy hợp đồng”, Thẩm Mặc Câu vì muồn kiếm tiền, nâng cao độ nổi tiếng của Phồn Tinh Entertainment mà gần như việc gì cũng nhận.
Nhờ vậy Đinh Hương Ký mới có cơ hội “nhặt hời”.
Phó tổng của Đinh Hương Ký xác nhận đi xác nhận lại rằng phần thử ăn lát nữa không có vấn đề gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Đây là cửa ải cuối cùng rồi, chỉ cần hôm nay qua loa cho xong là họ có thể kiếm được một khoản lớn!
Chất lượng sản phẩm của thương hiệu mình thế nào, phó tổng hiểu rất rõ, muốn được Thẩm Mặc Câu yêu thích là không thể, nên từ khi gửi sản phẩm thử, họ đã bỏ tiền lớn mời đầu bếp tới làm riêng, sau đó đóng gói thành dạng đồ ăn liền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
