Thẩm Mặc Câu: “?”
Quất Hà: “?”
Hệ thống: [?]
Cái này mà cũng được sao?
Lời của Mộ Dung Hứa khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc!
Quất Hà đầy vẻ mơ hồ nhìn cô ấy, nếu không nhớ nhầm thì vừa rồi người này còn không ưa cô mà?
Mộ Dung Hứa cũng nhìn cô, lúc này đôi mắt thiếu nữ long lanh nước, tràn đầy sự ngơ ngác vô tội, giống như một con thú nhỏ đáng thương bị bỏ rơi.
Nghĩ đến vừa rồi mình không phân trắng đen đã hiểu lầm đối phương, trên khuôn mặt luôn nghiêm khắc sắc bén của Mộ Dung Hứa hiện lên một chút ửng đỏ không mấy tự nhiên.
Ngay vừa rồi, kết quả điều tra lại thân phận của Quất Hà mà cô ấy nhờ người làm đã có... Không có vấn đề gì.
Sự “cứu vãn kịp thời” của người râu ria đã vô hình trung giúp Quất Hà giải quyết một rắc rối lớn.
Ngoài ra, bên được ủy thác còn gửi một đoạn video giám sát.
Người gửi video không nghĩ nhiều, chỉ thấy có người lén lút nên tiện tay gửi tới.
Nhưng Mộ Dung Hứa lại lập tức nhận ra có điều bất thường.
Trong video, thực tập sinh kia không chỉ lén lút chỉnh sửa bảng phân công nhiệm vụ, mà còn có liên hệ riêng với trợ lý của Diệp Mộng Đình. Tuy làm rất kín đáo, nhưng vẫn không qua được mắt của Mộ Dung Hứa.
Hệ thống lén lút mò đến một camera giám sát khác trong phòng, nhìn thấy tất cả.
Chẳng lẽ nó đã liên kết nhầm với một “cá chép may mắn”?
Mộ Dung Hứa vốn làm việc quyết đoán, nên sau khi xem video xong, cô ấy không hề do dự mà trực tiếp xử lý đối phương tại chỗ.
Tên thực tập sinh kia không ngờ rằng một giây trước mọi người còn đang lên án Quất Hà, giây sau lửa đã cháy sang phía mình, rồi hắn mất việc.
Không chỉ vậy, trong cái giới này, hắn cũng đừng hòng tiếp tục lăn lộn nữa, không có minh tinh nào dám dùng một kẻ phản bội.
Đương nhiên, trợ lý của Diệp Mộng Đình cũng không phải người tốt gì trong chuyện này.
Khi tên thực tập sinh kia vừa khóc vừa làm loạn bị đuổi khỏi đoàn phim, Mộ Dung Hứa nhìn sang trợ lý của Diệp Mộng Đình, nở một nụ cười vừa lịch sự vừa hung dữ, giống như sư tử mẹ bảo vệ con.
Trợ lý của Diệp Mộng Đình không được tự nhiên mà dời mắt, co vai chạy đi.
Vệ Gia Niên cũng không còn hung hăng như trước, biểu cảm hắn lúng túng, môi mấp máy vài cái nhưng không nói được lời nào.
Tên thực tập sinh kia là người dưới quyền hắn.
Quản không tốt người của mình, chứng tỏ năng lực của hắn có vấn đề.
Các trợ lý khác sôi nổi đưa ánh mắt khinh bỉ tới, Vệ Gia Niên chỉ cảm thấy như có gai nhọn đâm sau lưng. Hắn vội vàng cúi đầu, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, không dám nhìn Thẩm Mặc Câu lấy một cái.
Thẩm Mặc Câu đâu có chú ý đến phản ứng của hắn.
Lúc này toàn bộ sự chú ý của anh ấy đều tập trung vào Quất Hà.
Hình như hoành thánh dầu ớt hôm qua là do cô mua?
Vậy hôm nay...
Thẩm Mặc Câu cúi đầu, nhìn chằm chằm hộp cơm trong lòng Quất Hà.
Quất Hà theo ánh mắt của anh ấy mà nhấc chân lùi lại một bước, ôm chặt bữa tối của mình.
Mặc dù mọi người đều đang xem trò cười của Vệ Gia Niên, nhưng người thật sự được chú ý vẫn là Thẩm Mặc Câu.
Khi Thẩm Mặc Câu bước đến bên cạnh Quất Hà, lộ ra vẻ đặc biệt quan tâm đến cô, tâm lý của các trợ lý khác lại lần nữa sôi sục.
Giống như những phi tần trong hậu cung thâm sâu biết được tối nay hoàng đế lật thẻ của tú nữ mới nhập cung, vừa mắng con nhỏ kia mê hoặc quân vương, vừa nghĩ tối nay nên giả bệnh hay dâng canh để cướp người.
Nhưng khi nhìn thấy động tác lùi lại của Quất Hà, tất cả suy nghĩ ấy đều biến thành... Đừng có không biết điều!
Thẩm Mặc Câu cũng sững người.
Từ khi ra mắt đến nay, dù là lúc bị bôi đen nghiêm trọng nhất, các trợ lý cũng đều nịnh nọt lấy lòng anh ấy, chưa từng có ai dám lộ ra thái độ từ chối trước mặt anh ấy như vậy.
Đây là lần đầu tiên.
Tâm lý phản nghịch của Thẩm Mặc Câu bị kích thích.
Ban đầu chỉ là thèm, bây giờ là nhất định phải ăn cho bằng được.
“Đưa cho tôi.” Thẩm Mặc Câu như đại gia đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên ngoắc ngoắc.
Hệ thống cũng không chịu yên: [Giá trị tâm nguyện giá trị tâm nguyện giá trị tâm nguyện!]
“Đưa cho anh... Cũng không phải là không được.” Quất Hà cân nhắc giữa bữa trưa và giá trị tâm nguyện, rồi giơ ra ba ngón tay: “Nhưng anh phải mua.”
Thẩm Mặc Câu: “?”
Các trợ lý khác: “???”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
