“Ngoài ra, toàn bộ đồ dùng cá nhân của anh Tần đều còn, chỉ thiếu bộ đồ diễn đã thay ra và một số đạo cụ.”
Tần Chấp được đưa thẳng từ đoàn phim đến bệnh viện, lúc đến vẫn còn mặc trang phục của nhân vật nam chính “Đường Ngũ” trong “Kẻ Săn Mồi”.
Trong chớp mắt, trong đầu Quý Thành Nhân nảy ra một suy nghĩ.
Chẳng lẽ Tần Chấp bị đập hỏng não, sau khi mất trí nhớ lại nhập vai thành nhân vật “Đường Ngũ” rồi?
Trong phim, “Đường Ngũ” tâm tư tỉ mỉ, cẩn trọng và có tính đề phòng cao, giỏi truy tung và phản truy tung, tinh thông các loại kiến thức trinh sát hình sự, là một kẻ săn mồi xuất sắc nhất.
Ngày hôm sau, Quất Hà vẫn mua bánh bao rẻ ở đầu ngõ làm bữa sáng, ngoài ra còn mang thêm một ít đồ ăn trong túi.
Vừa đến đoàn phim, cô lại gặp Mười Bảy.
“Chào buổi sáng!” Mười Bảy chủ động chào cô, sau đó đột nhiên cúi người lại gần ngửi ngửi: “Cô mang cơm theo à?”
Quất Hà đang chật vật vén mái tóc dài như rong biển của mình lên, cố gắng làm cho nó gọn gàng, nghe vậy liền tủi thân nói: “Ừ, có lẽ cơm trưa hôm qua của tôi bị nhân viên vệ sinh tưởng là rác rồi dọn mất, tôi đói suốt cả buổi chiều.”
Mười Bảy thấy cô đáng thương giống như một bé thú nhỏ bị bắt nạt như vậy thì bản năng “tình mẹ” lập tức trỗi dậy: “Ôi, đáng thương quá, hay hôm nay cô giấu cơm ở chỗ tôi đi?”
Nói xong cô ấy còn tiện tay chỉnh lại tóc giúp Quất Hà, rồi không nhịn được mà ghen tị, mái tóc dày này thật khiến người ta hâm mộ!
Mộ Dung Hứa vừa khéo đi ngang qua, thấy hai người đứng thân thiết với nhau thì sắc mặt lạnh đi vài phần: “Mười Bảy, lại đây một chút.”
“Vâng, chị Hứa!” Mười Bảy đáp nhanh, rồi cúi đầu thì thầm với Quất Hà: “Hôm nay trông chị Hứa không vui cho lắm, không biết tên xui xẻo nào chọc vào chị ấy.”
Quất Hà cũng thấy kỳ lạ, lại liếc nhìn Mộ Dung Hứa.
Đối phương thấy cô nhìn sang thì sắc mặt lập tức kéo dài ra, quay đầu bỏ đi không thèm ngoảnh lại.
Quất Hà: “...” Được rồi, chắc tên xui xẻo đó là cô.
Nhưng “kẻ xui xẻo” lại không biết mình đã làm sai điều gì.
Hệ thống tranh thủ chèn một cái meme mặt cười châm chọc vào trong đầu cô, coi như trả đũa.
Chớp mắt đã đến buổi tối.
Khó khăn lắm mới gặp được một trận mưa lớn, đạo diễn liền kéo các diễn viên chính đi quay cảnh chia tay mấy lần liền. Ngoài Thẩm Mặc Câu ra, tâm trạng của các diễn viên chính khác đều không tốt, trong đó Diệp Mộng Đình là biểu hiện rõ ràng nhất.
“Anh có biết diễn không vậy? Lớp trang điểm của tôi trôi hết rồi!” Toàn thân Diệp Mộng Đình khô ráo, chỉ có mu bàn tay mới dính một giọt nước mưa đã không nhịn được mà chỉ tay năm ngón với đạo diễn.
Nữ chính, nữ phụ và nam phụ đều nhìn sang, chưa cần họ lên tiếng, trợ lý của họ đã lần lượt bày tỏ sự bất mãn.
Nụ cười trên mặt đạo diễn trở nên cứng đờ, chỉ có thể liên tục nói lời hay, xin họ quay thêm lần cuối để bù vài góc quay khác.
“Nếu anh Mặc Câu bị dính mưa hỏng người thì anh đền nổi không?” Diệp Mộng Đình hoàn toàn không để ý đến đạo diễn, cô ta cầm chiếc chăn nhỏ hình trái tim vui vẻ chạy về phía Thẩm Mặc Câu.
Mười Bảy và hai trợ lý khác lập tức biến thành “bức tường thịt” chắn trước mặt Thẩm Mặc Câu, bảo vệ anh ấy kín mít.
Nụ cười dịu dàng trên mặt Diệp Mộng Đình lập tức biến mất, ánh mắt nhìn họ đầy khinh bỉ và coi thường: “Tránh ra, chó ngoan không cản đường.”
Ba người Mười Bảy giả vờ không nghe thấy.
Thẩm Mặc Câu thì không quay đầu lại mà đi thẳng vào trong. Toàn thân anh ấy ướt sũng, một tay cầm khăn lau tóc, mái tóc đen rối bời rủ xuống che nửa đôi mày mắt, giống như một con chó lớn bị ướt mưa.
Trong cảnh này, tuy tất cả diễn viên chính đều có mặt, nhưng người thực sự phải dầm mưa chỉ có mình Thẩm Mặc Câu.
Hóa ra vị “đỉnh lưu” tai tiếng này lại chuyên nghiệp hơn tưởng tượng.
Đạo diễn nhìn anh ấy với ánh mắt cầu cứu.
Thẩm Mặc Câu cảm nhận được ánh nhìn thì bước chân hơi dừng lại: “Nhìn cái gì? Ông đây đâu phải đạo diễn!”
Đạo diễn mất một giây mới hiểu ý anh ấy: Thẩm Mặc Câu vẫn đồng ý quay tiếp!
Đạo diễn không nhịn được kích động, trong lòng dâng lên vô hạn cảm kích, nhưng giây tiếp theo lại đối diện với ánh mắt xinh đẹp của Diệp Mộng Đình.
Đôi mắt vốn dĩ chứa đầy tình ý giờ nhìn đạo diễn như đang nhìn một thùng rác bốc mùi bên đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



