“Ngày đầu đi làm chắc còn chưa quen nhỉ? Gần đây chị đang giảm cân, phần cơm này cho em ăn tạm, mau ăn đi, ăn xong buổi chiều cũng phải cố gắng nhé!” Trợ lý số 3 đứng bên cạnh cô mỉm cười dịu dàng, trông như một chị gái tri kỷ.
Quất Hà giả vờ khách sáo một chút rồi nhận lấy: “Cảm ơn tiền bối.”
Phần sushi này giá gốc 998, làm tròn lên thì cô lời hẳn một nghìn tệ.
Quất Hà chọn một miếng sushi cá hồi, chấm chút mù tạt và xì dầu rồi cho vào miệng.
Sau đó... Thì không còn sau đó nữa.
Hệ thống: [?]
Quất Hà nuốt thức ăn trong miệng, biểu cảm kỳ quái: “Cuối cùng cũng hiểu vì sao lúc nào Thẩm Mặc Câu cũng cáu gắt rồi, sushi này khó ăn quá.”
Cơm khô cứng, thậm chí còn chưa chín hẳn. Cho giấm quá nhiều khiến vị chua gắt đến đắng, cá hồi thì tươi và béo, nhưng cá người ta vốn đã ngon rồi, liên quan gì đến đầu bếp chứ?
Phần sushi đắt đỏ mà dở tệ cuối cùng cũng khiến Quất Hà có thêm nhận thức sâu sắc hơn về thế giới này.
Thì ra đây chính là cái gọi là “sự thiếu thốn hưởng thụ vật chất” mà trong sách nói.
Bởi vì cốt lõi của thế giới này là ngành giải trí, nên toàn dân không ngừng theo đuổi sự thỏa mãn về tinh thần, đến mức những nhu cầu vật chất khác dần dần bị xem nhẹ.
Mấy chục năm phát triển trôi qua trong chớp mắt, đến khi mọi người hoàn hồn, muốn tìm lại những kỹ nghệ quý giá đã bị đánh mất trong dòng chảy thời gian thì đã quá muộn.
Vì vậy, những món ăn thậm chí còn không đủ tư cách đặt lên bàn ở thế giới ban đầu của Quất Hà, lại trở thành mỹ vị hiếm có ở thế giới này.
Nhưng để không lãng phí lương thực, Quất Hà vẫn ăn sạch tất cả.
Hệ thống không chịu nổi việc cô bình tĩnh như vậy, nên liên tục lải nhải bên tai: [Tốt lắm, đây là bữa ăn cuối cùng trong đời cô, để tôi chụp cho cô một tấm, đợi cô chết rồi tôi đốt cho cô. Hoặc cô cầu xin tôi đi, nếu tôi vui thì miễn cưỡng cho cô dùng điểm ước nguyện đổi chút đạo cụ.]
Quất Hà không để ý đến nó, ăn no mới có sức đối phó với những chuyện tiếp theo.
Vài phút sau, lại có người xuất hiện trước mặt cô.
Lần này là trợ lý số 8, trong tay cầm một phần gà rán: “Đây là phúc lợi cho nhân viên mới, cho cô.”
Trợ lý số 8 là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, ăn mặc như một tinh anh lịch sự, hoàn toàn không hợp với phần gà rán phong cách đồng quê bọc vải caro đỏ trắng trong tay.
Anh ta đặt đồ xuống rồi rời đi.
Dĩ nhiên, gà rán cũng rất khó ăn.
Trong mười mấy phút tiếp theo, Quất Hà lại nhận được nhiều phần bữa trưa với lý do như “đặt đồ ăn dư”, “quà tặng khuyến mãi của nhà hàng”, “hộp cơm bị bỏ lại vì bạn trai ngoại tình nên đau khổ không ai ăn”...
Quất Hà: “...”
Hệ thống: [...]
Những gì họ nghĩ về đấu đá chốn công sở: Tính kế đủ đường, lừa lọc lẫn nhau, bày kế liên hoàn, bẫy chồng bẫy.
Thực tế đấu đá chốn công sở: Trộm bữa trưa của người khác cho thực tập sinh ăn no tới chết.
Cuối cùng Quất Hà bỏ ra 5 điểm ước nguyện để đổi lấy một chiếc ba lô không gian từ hệ thống, nhét hết số bữa trưa còn lại vào trong.
“Hu hu hu đây là năm nghìn tệ đấy!” Cô khóc lóc trong đầu với hệ thống.
Tỷ lệ quy đổi giữa điểm ước nguyện và tiền là 1:1000.
Nghe cô khóc, ban đầu hệ thống còn có chút đắc ý: [Trên đời này không có bữa trưa nào là miễn phí, đã biết được hậu quả của việc đắc tội tôi rồi chứ? Còn không mau quỳ xuống dập đầu cho đại gia tôi một cái! Nếu tâm trạng tôi tốt, lần sau có thể giảm giá cho cô 0.01%.]
Quất Hà tiếp tục nức nở, nhưng càng khóc càng giả tạo.
Hệ thống bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn!
Cô vừa bỏ ra năm nghìn tệ để mua được một không gian mà trong thế giới thực vốn không thể tồn tại!
Ba lô không gian không có giới hạn thể tích, không có tốc độ trôi của thời gian, nếu đặt trong tiểu thuyết tận thế thì đó chính là “bàn tay vàng” cấp cao nhất.
Vừa rồi cô đã dùng bao nhiêu điểm ước nguyện nhỉ?
Quy đổi ra nhân dân tệ là bao nhiêu nhỉ?
Hệ thống trợn trắng mắt, suýt thì ngất xỉu.
Quất Hà vừa xử lý mấy phần cơm trưa xong, bên ngoài đã bắt đầu náo loạn.
Các trợ lý đều không phải dạng vừa, phát hiện bữa trưa mình mua về biến mất thì tự nhiên cũng đoán ra được những người khác đã làm gì.
Trong chốc lát, vở kịch bảy người xé nhau chính thức mở màn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



