"Nếu sau này còn xuất hiện ảo giác, hãy ghi lại thời gian xảy ra mỗi lần và gửi nội dung cho tôi. Tôi sẽ thống kê số lần, tần suất, sau khi nắm bắt được quy luật chu kỳ mới có thể tiến hành điều trị chuyên biệt."
"Thời gian tôi có thể cung cấp, còn nội dung..." Trong đầu anh thoáng qua những cảnh tượng đáng xấu hổ đó, đôi mắt Bùi Hành Chu tối sầm lại, khóe miệng mím chặt thành một đường thẳng.
Thấy anh có vẻ khó nói, bác sĩ liền thay đổi cách diễn đạt: "Nội dung thì anh cố gắng cho biết, chỗ nào thực sự không tiện miêu tả thì có thể bỏ qua, nhưng cảm giác và trạng thái khi gặp ảo giác thì bắt buộc phải ghi lại. Ngày thường có khó khăn gì anh có thể tư vấn qua WeChat, không cần phải né tránh tôi, đạo đức nghề nghiệp của tôi là giữ bí mật tuyệt đối mọi chuyện của bệnh nhân."
"Được." Bùi Hành Chu gật đầu: "Cảm ơn ông."
"Anh không cần khách sáo."
Bác sĩ thu dọn đồ đạc, khi đi ra cửa bỗng nhớ ra điều gì đó liền quay đầu bổ sung: "Bùi tổng, vì ảo giác đều liên quan đến cô trợ lý đó, chi bằng anh hãy tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn xem có phải hành động hay lời nói nào của cô ấy đã ảnh hưởng đến anh không."
Đôi mày Bùi Hành Chu khẽ nhíu lại, trong mắt hiện lên một tia bối rối khó nhận ra.
Sau khi tiễn bác sĩ đi, anh quay lại thì điện thoại trên bàn rung lên và sáng đèn.
Trợ lý đặc biệt Trương: Bùi tổng, cân nhắc tính chất công việc, giao việc của tôi cho trợ lý Trần hay trợ lý Lâm đều phù hợp, tùy ý anh quyết định ạ.
.
Trợ lý đặc biệt Trương: Trợ lý Lâm, tuần sau tôi phải phối hợp với chi nhánh đi đào tạo ở nước ngoài. Ý của Bùi tổng là muốn cô tạm thời tiếp nhận công việc của tôi, hai tuần sau tôi sẽ về.
Trợ lý đặc biệt Trương: Đợi tôi sắp xếp xong tài liệu kèm theo lịch trình sẽ gửi cho cô. Nếu có xung đột với thời gian của cô thì cứ giao việc của cô cho trợ lý Trần, tôi đã nói chuyện với cậu ấy rồi.
Lâm Kim Nghi: Đã nhận được ạ.
Trợ lý đặc biệt Trương: Vất vả cho trợ lý Lâm rồi [chắp tay]
Lâm Kim Nghi: Không vất vả chút nào đâu ạ [hoa hồng hoa hồng]
Sau khi trả lời một cách lịch sự, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Kim Nghi lập tức xị xuống.
Khó khăn lắm dự án quan trọng trong tay mới kết thúc để cô được rảnh rỗi một chút, vậy mà khối lượng công việc lớn hơn lại ập đến.
Còn chưa nói đến chuyện tăng lương nữa chứ!
"A a a a, đừng mà, tại sao lại là mình, tại sao không phải là trợ lý Trần chứ." Lâm Kim Nghi giãy giụa quằn quại, gào thét thảm thiết trên chiếc giường lớn của Triệu Thư.
"Hết cả hồn." Triệu Thư bị cô làm cho thức giấc, bò dậy bật đèn, đôi mắt lim dim nhìn cô: "Đừng gào nữa, có chuyện gì thế?"
Lâm Kim Nghi đưa màn hình điện thoại về phía mặt cô ấy.
"Oa, mười rưỡi rồi cơ à."
"Đó có phải là trọng điểm không hả!" Lâm Kim Nghi lại đưa tay ra, ghé sát vào hơn.
"Thấy rồi, không phải chỉ là tạm thời thay thế công việc của trợ lý đặc biệt thôi sao. Chẳng phải chính cậu từng nói Trợ lý đặc biệt Trương này là người của chủ tịch, nên ngay từ đầu khi đến trụ sở chính là đã để bồi dưỡng nhân tài có thể đề bạt sao."
"Bây giờ cho cậu cơ hội này chứng tỏ cấp trên coi trọng cậu đấy, thể hiện cho tốt vào, biết đâu không lâu nữa cậu lại được thăng chức thì sao."
"Cậu nói thì nhẹ nhàng lắm." Lâm Kim Nghi cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ, nhưng trong đầu lại hiện lên dáng vẻ xa cách nhạt nhẽo của Bùi Hành Chu, thế là mọi thứ lại rối tung lên.
"Làm gì mà trưng ra cái bộ mặt như sắp ra chiến trường thế, cậu không thấy vui sao?" Triệu Thư không hiểu nổi: "Có thể ngắm nhìn tổng tài ở cự ly gần, tha hồ mà tưởng tượng."
"Cậu có hiểu khoảng cách tạo nên vẻ đẹp không hả?" Lâm Kim Nghi tức giận ném gối.
Trợ lý đặc biệt của tổng tài tương đương với trợ lý thân cận, phải túc trực hai mươi tư trên hai mươi tư giờ.
Bỗng nhiên tiếp nhận công việc của anh, chẳng phải cô sẽ bận tối mắt tối mũi như con cù sao.
Suốt ngày phải xoay quanh cái "tủ lạnh di động" đó thì còn tâm trí đâu mà tưởng tượng bậy bạ nữa chứ.
Cô mà lại là hạng người không có giới hạn như vậy sao!
[Lời tác giả]
Để tôi đoán xem cô có giới hạn hay không nhé.
____
Được rồi, thực tế chứng minh cô đúng là chẳng còn chút liêm sỉ nào cả.
Trợ lý đặc biệt Trương bàn giao tài liệu cực kỳ toàn diện và chi tiết, thậm chí anh ấy còn giúp cô mở quyền sử dụng thang máy chuyên dụng từ trước.
Một tuần mới bắt đầu, khi Lâm Kim Nghi cùng Bùi tổng lần nữa bước chân vào thang máy, trái tim cô lại bắt đầu đập loạn nhịp.
Sự căng thẳng cần có trong ngày đầu tiên làm trợ lý thay thế đã lập tức bị cô ném ra sau đầu, cô không kìm được mà ngắm nhìn bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông trước mặt.
Hôm nay Bùi Hành Chu mặc vest đen và đeo đồng hồ cũng màu đen, trên người anh chỉ có chiếc kẹp cà vạt ở trước ngực là tỏa ra ánh bạc lạnh lẽo.
Điểm sáng ấy như thể cố tình thu hút ánh nhìn của người khác vào lồng ngực anh, nơi những khối cơ bắp được lớp áo bao bọc và phập phồng theo từng nhịp thở.
Thật vạm vỡ làm sao.
Giá như cô có thể vùi đầu vào đó một lúc thì hay biết mấy.
Lâm Kim Nghi đảo mắt, tưởng tượng cảnh mình nhào vào lòng anh, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp và vững chãi kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


